Năm đó, ngày đó và tháng đó.
Ở trên một quần đảo ở giữa đại dương.
Quần đảo này được xây dựng vô cùng đẹp nhưng mà quần đảo này lại chưa hề được đánh dấu trên hải đồ, cũng chỉ vì chủ nhân của quần đảo này là một người đàn ông có địa vị cao nhất trong lúc bấy giờ nên không một người nào dám làm phiền tới hắn, cũng không có một người chế tác địa đồ nào dám cho người tới quấy rầy hắn.
Lúc này, ở bên trong một ngôi nhà gỗ tinh tế nằm trên đảo.
- Cương Băng, tới đây một chút.
- Để làm gì vậy ba?
Một người thiếu niên chừng hơn mười tuổi, hai tay để trong túi bước tới trước mặt một người đàn ông trung niên.
- Cương Băng à, chắc là con không biết, năm đó lúc con còn ở trong bụng mẹ, nhà của mình với gia đình chú Thổ Phi đã có đính ước hôn sự, nay con cũng đã mười bốn mười lăm tuổi, ta nghĩ chúng ta không phải nên đi xem mắt vợ tương lai của con hay sao?
Người đàn ông trung niên hỏi.
- Cô ấy là mỹ nhân sao?
Đứa trẻ được gọi là Cương Băng hỏi lại.
- Cái này thì đúng là như vậy.
Người đàn ông trung niên nói vậy.
- Vậy có tấm hình nào không?
- Cái này thì tự con xem đi.
Người đàn ông trung niên ấn một cái nút trên cái bàn ở trước mặt mình, một chùm tia sáng ở chỗ người đàn ông trung niên chiếu lên trên vách tường, từ đó có thể thấy được tấm hình của một cô gái.
- Gì chứ? Diện mạo này sao?
Cương Băng cau mày hỏi.
- Việc này ... Nhưng mà phần lớn con gái sẽ thay đổi khi mười tám tuổi, không chừng sau này sẽ trở nên xinh đẹp, mẹ của con bé trước đây đúng là một tuyệt thế mỹ nhân.
- Không thích, con chỉ thích con gái đẹp thôi. Mỹ nữ ngực to mới được.
Cương Băng nói, trên mặt lộ ra một nụ cười thô bỉ.
- Trên thế giới này con gái đẹp rất là nhiều, chẳng lẽ con muốn hết sao? Hơn nữa, con trai à, con có năng lực để giữ được người đẹp hay không?
Người đàn ông trung niên hỏi.
- Ba, gương mặt này của con trai ba chính là có sức mạnh đó!
Cương Băng đắc ý nói.
- Con có gen di truyền của ta, khuôn mặt con thì có thể có cái gì chứ? Nói cho con biết, tối mai phải đi với ta tới SH, gặp mặt vợ tương lai của con rồi mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm để tăng thêm một chút tình cảm.
- Chỉ có như vậy thôi, con có thể đi về phòng!
Cương Băng bĩu môi, không nói thêm gì mà xoay người đi ra khỏi phòng làm việc của ba hắn.
Qua ngày mai.
- Ông chủ, cậu nhà trốn ra ngoài rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!