Chương 24: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Do gần đây hơi lười vì vài việc toàn 4k chữ.

NNhưng sắp tới bão 30-40 set pass nha.

Hà Văn Yến hỏi vài câu tượng trưng về trường học của Vương Giai Giai. Vương Giai Giai hơi bĩu môi nói: "Vẫn bình thường. Nhưng đồ ăn trong căn tin thông thường quá. Không ngon bằng dì nhà ta nấu. Mẹ con sợ con ăn không quen nên định chuyển dì nấu ăn đến ở gần trường học để tiện chăm sóc con ... "

Hà Văn Yến cười và nói: "Bảo mẫu nhà con trước kia từng là người trong căng tin của quân khu, lão nhân kia đúng là có tay nghề rất tốt. Lão Diêm cũng khen không dứt miệng."

Diệp Kiến Châu ngồi một bên cũng phụ họa: "Bảo mẫu nhà Vương tham mưu đó, khi tôi còn là cấp dưới của thủ trưởng mỗi ngày ta đều gặp, cũng xem như là ăn cơm của bà lớn lên, năm đó không ít lần đều thêm cho tôi một muôi cơm, Giai Giai, nếu ngươi không có việc gì thì cũng nên đi học một khóa nấu ăn, tương lai mà lập gia đình cũng có thể trổ tài tay nghệ. "

Vương Giai Giai có chút không thích nghe, nàng nói: "Chính ủy Diệp, gia đình như chúng ta, nhà ai cũng đều có bảo mẫu, không cần phải tự nấu, nấu đồ ăn và phục vụ người khác là công việc của một bảo mẫu phải làm. Với địa vị của chúng ta sao có thể làm những chuyện giống như bảo mẫu chứ? Như mẹ con, cho đến bây giờ cũng chưa từng làm việc nhà, sau này con cũng sẽ không làm."

Nói xong còn liếc qua Ôn Hinh đang đặt ghẹ nướng bên cạnh chén của mọi người.

Ôn Hinh : "..." Nói cô sao? Chỉ là nghề nghiệp mà thôi, phân biệt cao thấp làm cái gì, làm vì bị gia đình ép buộc, không làm là do gia đình chiều chuộng, cô cũng muốn được chiều chuộng, nhưng không có điều kiện, có cách nào đâu chứ?

Diệp Kiến Châu ở bên cạnh cười cười nói: "Là do chú lo lắng không chu toàn, Giai Giai trời sinh là một người đọc sách, cho nên đúng là không cần làm những việc như thế."

Nhưng trong lòng lại nghĩ thầm, đúng là trong đại viện đi ra, nghĩ cái gì nói cái đó, cũng không biết giấu diếm,… mấy bà cô nhỏ có cái tính nết này, điều kiện gia đình đều rất tốt, cánh cửa cao, lại xuất chúng, đương nhiên người ta cũng có chút tư bản, có quyền lựa chọn, nếu kết hôn thì bản thân đương nhiên không muốn mình bị ủy khuất.

Nhưng cô phải nhìn người khác chăm sóc người đàn ông của mình, anh liếc mắt nhìn Vương Giai Giai lạnh lùng và đội trưởng ma quỷ Diêm Trạch Dương bên cạnh, cũng đều từ trong đại viện đi ra, tiểu bá vương này cũng có tính tình đại tiểu thư. Xem chừng lấy tiêu chuẩn của anh, dù là nam hay nữ đều không thể chăm sóc được bản thân mình, người đi chỗ nào thì bảo mẫu trong nhà đi theo đến chỗ ấy, không khác gì phế vật.

Chuyện này hỏng bét hết rồi, vua không ra vua, hai người với hai cái tính cách cố chấp này, có thể thành công mới là chuyện lạ.

Ôn Hinh đặt một vài con cua tươi đã nướng xong lên trên đĩa trước mặt bọn họ, sau đó đặt nước trái cây ở nơi mà người khác có thể tiếp cận được. Cách phục vụ này rất phổ biến ở thời hiện đại. Cô rất giỏi dùng lợi thế bên ngoài của mình để nhận lời mời vào nhà hàng cao cấp, có lẽ có nhan sắc kèm theo cũng là một chỗ tốt.

Được phục vụ chu đáo như vậy đúng là làm người ta như cây đón gió xuân, trong lòng cũng cảm thấy rất thoải mái, cảm thấy được tôn trọng và quan tâm.

Vương Giai Giai có chút chán ghét nhìn ly nước trái cây màu hồng hỏi: "Cái gì đây?"

Thật ra thì thời đại này không có máy ép nước trái cây, nhưng Ôn Hinh say mê với chuyện ăn uống không thể chịu nổi. Ngay cả cách điều chế rượu ở quán bar cô cũng đã làm qua, nhưng quán bar rất loạn nên không thể làm được lâu dài, nhưng cách pha chế nước trái cây cô đều có thể làm được, cũng không khác lắm với cách pha chế rượu.

Đun sôi nước cốt đào rồi thêm các loại trái cây khác vào, tạo ra một loại nước chua chua thanh thanh làm khai vị, uống giải khát cũng không quá ngọt, còn có tác dụng thanh lọc vị giác, như vậy có thể giúp cho việc thưởng thức đồ ăn thêm phần trọn vị hơn.

"Đây là nước trái cây. Trong đó có ba loại trái cây, còn cho thêm hạt phỉ và hạnh nhân. Nó rất giàu chất dinh dưỡng, có thể thông phổi và bổ phế, làm đẹp da, mỗi ngày uống một ly rất tốt cho làn da của nữ đồng chí đó." Ôn Hinh mỉm cười một cách chuyên nghiệp giải thích.

Vương Giai Giai nào đã nghe qua cách trả lời này? Đừng nghi cô talà con của một gia đình cán bộ cấp cao, nhưng ở thời đại này đều lạc hậu về mọi thứ. Cái ăn, cái mặc, nhà ở, phương tiện đi lại cũng không bằng thời đại sau này, ngay cả những gia đình bậc trung cũng kém xa, tự nghĩ mình đã gặp ra cảnh đời, nhưng thực tế, so với Ôn Hinh có tầm nhìn của hai thế thế kỷ mà nói, những cảnh đời mà cô tanói đều là trò đùa.

Hà Văn Yến và Diêm Trạch Dương đã quen với cách làm việc  theo lối phương Tây của Ôn Hinh. Gia đình họ Diêm biết rằng đôi khi cô vui vẻ, sẽ nói cho họ biết hôm nay làm cái gì để bổ cho cái gì, cái nào bổ thận, cái nào bổ máu, cái nào thanh lọc phổi, cái làm thanh lọc ruột.

Bằng không, với con mắt xoi mói của bác sĩ trưởng bệnh viện như Hà Văn Yến, chỉ riêng về nấu ăn, sao có thể hài lòng với Ôn Hinh được? Thiếu chút nữa bà phải kiếm một số hộp cơm đựng thức ăn bổ khí huyết cho bữa trưa nữa đó.

Vốn dĩ là một gia đình lạnh lùng, bởi vì có Ôn Hinh ân cần chăm sóc cẩn thận, nên từ lớn đến nhỏ, từ già đến trẻ đều ngồi vào một bàn ăn, nên ít nhất bầu không khí mặt ngoài cũng tốt hơn rất nhiều.

Đây là điều Hà Văn Yến hài lòng nhất.

Vương Giai Giai rất bài xích Ôn Hinh, đều là phụ nữ, xét về dung mạo cũng rất nổi trội, khiến cô ta theo bản năng sinh ra cảm giác chống lại, điều này làm cho cô phẫn nộ với mọi việc làm của Ôn Hinh, nhưng đồ uống lại dưỡng cho làn da thêm phần xinh đẹp, vừa chạm đúng lòng cô vừa cho cô không nói được gì.

Trên mặt cô có một chút tàn nhang, làn da cũng hơi đen, thật ra cô ta cũng rất để ý đến làn da của mình, cô ta còn nhờ chị họ làm ở cửa hàng lớn Hải Dương Thượng Hải mang cho một vài bộ sản phẩm chăm sóc da mặt, tất nhiên chúng đều là hàng cao cấp. Nhưng cô dùng hết một bộ thì da cũng chỉ đỡ hơn trước một chút, không nhìn kỹ thì không thể nhìn ra, bình thường cô ta phải dùng phấn phủ để che làn da của mình giúp da trắng sáng hơn.

Nhưng lúc này nghe Ôn Hinh nói nước trái cây này tốt cho da, tuy rằng vẫn khinh thường nhưng vẫn uống một hớp, sau đó uống thêm một hớp nữa, lại không nhịn được uống thêm hai, ba, bốn, năm hớp.

Trong thời đại này, không có đồ uống có hương vị, thứ tốt nhất mà người ở đây từng uống qua ngoại trừ trà chính là nước đường.

Nên tất nhiên là chưa bao giờ uống qua loại nước trái cây được Ôn Hinh điều chế tỉ mỉ với các loại hạt làm thỏa mãn vị giác như thế này? Khẩu vị của Ôn Hinh cách rất xa với thời đại này.

Đối với Vương Giai Giai mà nói, cô có thể miễng cưỡng uống loại nước này, nhưng nó đúng là hương vị tuyệt vời đến mức không thể tin nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!