*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Thanh Đường tỉnh dậy, thấy Thẩm Hạc đang ngồi trước bàn làm việc, trước mặt là một chiếc máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
Anh vươn tay lấy cốc nước trên bàn, vừa động đậy, cả người như muốn rã rời, tai như nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Trần Thanh Đường không kìm được nhíu mày, khẽ rít lên.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Hạc lập tức quay đầu lại.
Thấy anh đã tỉnh, Thẩm Hạc đứng dậy ngồi xuống mép giường, nửa ôm Trần Thanh Đường vào lòng, cầm cốc nước đưa đến miệng anh: "Uống từ từ thôi."
Đợi Trần Thanh Đường uống xong, Thẩm Hạc lại đặt cốc xuống, ôm anh khẽ đung đưa, tay còn vỗ vỗ lưng anh: "Đau lắm hả?"
Trần Thanh Đường nhẹ thở ra một hơi, hơi oán giận trừng mắt nhìn hắn: "Tối qua em còn tưởng em sẽ chết trên giường luôn đó. Đồ đáng ghét…"
Khóe môi Thẩm Hạc nở một nụ cười dịu dàng: "Sẽ không đâu."
Cầm lấy chiếc chăn bên cạnh, đắp cho Trần Thanh Đường, lúc này mới phát hiện Trần Thanh Đường vẫn luôn chăm chú nhìn mình.
Thẩm Hạc: "Sao vậy?"
Trần Thanh Đường: "Anh cười. Trước đây em chưa bao giờ thấy anh cười."
Thẩm Hạc liền cúi đầu hôn anh: "Sao có thể?"
Trần Thanh Đường rúc vào lòng hắn: "Thật mà."
Thẩm Hạc trước đây, dù có vui vẻ, khóe môi cũng chỉ cong lên một chút, nhưng ngay sau đó sẽ nhanh chóng biến mất.
Cứ như thể, trong tiềm thức của Thẩm Hạc, có điều gì đó không cho phép hắn cười vậy.
Nhưng Thẩm Hạc hiện tại, dường như đã cởi bỏ một loại gông xiềng nào đó, cười rất tự nhiên, lại còn rất đẹp.
Mắt cong cong, khóe môi khẽ nhếch, ngũ quan như băng tan mà trở nên mềm mại.
Khiến người ta nghĩ đến bầu trời quang đãng khi ngẩng đầu nhìn lên, nghĩ đến những bông hoa dại vàng rực rỡ trong gió xuân tháng tư, nghĩ đến thảm cỏ xanh mướt dưới ánh nắng, nghĩ đến ánh nước lấp lánh bảy sắc cầu vồng giữa hồ…
Nghĩ đến tất cả những gì tươi đẹp, tự do trên thế giới này.
Trần Thanh Đường không kìm được véo cằm hắn, hôn lên khóe môi, sống mũi hắn: "Người yêu ơi, anh cười thật đẹp, sau này cười nhiều hơn nhé."
Thẩm Hạc lặng lẽ nhìn anh, sau hai giây, đột nhiên đẩy anh ngã xuống.
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống người, trái tim Trần Thanh Đường lạnh đi một nửa, anh vùng vẫy dùng chân đá hắn: "Cút ngay!"
Tối qua đã để lại bóng ma tâm lý cho anh.
Nếu sớm biết Thẩm Hạc điên lên sẽ như thế…
Trần Thanh Đường nhắm mắt lại, thôi bỏ đi: "Nếu còn không dừng lại, một tuần tới anh sẽ không gặp được em nữa đâu."
Thẩm Hạc dừng động tác, ôm anh ngồi dậy: "Đừng vậy mà, tàn nhẫn quá."
Trần Thanh Đường liếc xéo hắn, trực tiếp vạch chăn, lộ ra những vết đỏ chi chít, toàn thân anh như một đóa hồng bị giày vò đến tan nát:
"Em tàn nhẫn? Nhìn xem anh đã làm những chuyện tốt gì đi."
Cổ, xương quai xanh, tất cả những vùng da trắng nõn đều bầm tím, dấu hôn khắp nơi, kéo dài đến tận mắt cá chân, không có chỗ nào lành lặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!