Chương 49: Cậu ấy chắc là muốn do với bạn

Đáy mắt Thẩm Hạc thoáng qua vẻ mờ mịt ngẩn ngơ, hắn bất giác lặp lại lời Trần Thanh Đường: "Đây là yêu…"

Trần Thanh Đường hào phóng cho hắn thời gian để thích ứng, giống như một người ngoài cuộc, thưởng thức vẻ mặt phức tạp của Thẩm Hạc lúc này.

Một lúc lâu sau, Thẩm Hạc mới lên tiếng hỏi: "Đây chính là yêu sao? Yêu là đau khổ sao Trần Thanh Đường?"

Cảm giác này tựa như bị ngọn lửa thiêu đốt, lại như bị hàng nghìn hàng vạn con kiến cắn xé, khiến người ta dày vò khó chịu, nhưng lại ngọt ngào đến lạ .

Đau khổ nhưng lại say mê.

Trần Thanh Đường khẽ cười, không trả lời hắn, chỉ ấn nhẹ gáy hắn, khiến hắn cúi đầu xuống, rồi đặt lên khóe môi Thẩm Hạc một nụ hôn phớt qua.

Chỉ như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ rồi rời đi.

Sau đó Trần Thanh Đường nhanh chóng lùi lại, thưởng thức đôi mắt Thẩm Hạc từ từ mở to, vẻ mặt khó tin, 

cùng với chút ánh sáng dần lóe lên, tựa như gió xuân tháng ba làm tan chảy băng tuyết, và khóe miệng không thể nào kìm nén được dù có núi Ngũ Chỉ Sơn đang đè xuống.

(Ngũ Chỉ Sơn là núi đè lên người, giam Tôn Ngộ Không 500 năm á)

Trần Thanh Đường dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua nơi vừa hôn, hỏi Thẩm Hạc: "Đau không? Bây giờ anh có thấy khốn khổ không, Thẩm Hạc? Trả lời em."

Tim Thẩm Hạc như muốn ngừng đập, cảm giác vui sướng tột độ đánh sâu vào thần kinh hắn, đầu ngón tay hắn đều tê dại.

Thẩm Hạc cứ nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường như vậy, rồi chậm rãi lắc đầu.

Trần Thanh Đường hài lòng nheo mắt: "Vậy thì nói cho em biết, bây giờ anh cảm thấy thế nào, phải thành thật đó nha~"

Yết hầu Thẩm Hạc khẽ động, hắn nắm lấy một bàn tay của anh, đặt lên ngực mình: "Chỗ này, đau."

Tim đập quá mạnh, như muốn phá tan lồng ngực, đã khiến hắn cảm thấy đau âm ỉ.

Trần Thanh Đường hờ hững liếc nhìn ngực hắn: "Là vì em?"

Thẩm Hạc gật đầu.

Trần Thanh Đường giọng điệu trêu chọc: "Vậy em tránh xa anh ra nhé?"

Thẩm Hạc lập tức nhíu mày, không chút do dự lắc đầu.

Đôi mắt Trần Thanh Đường cong cong: "Nhưng em đến gần anh, sẽ khiến anh đau đớn."

Thẩm Hạc rất nghiêm túc suy nghĩ: "Không chỉ có đau khổ."

Trần Thanh Đường từ từ dụ dỗ: "Ồ? Vậy còn gì nữa?"

Thấy Thẩm Hạc do dự, anh hờ hững nhìn về phía môi hắn: "Muốn em hôn lại không?"

Thế là giây tiếp theo, mắt Thẩm Hạc đột nhiên sáng lên, như một con chó thấy được khúc xương.

Trần Thanh Đường không nhịn được cười, ôi, sao trước đây anh không phát hiện ra, người này thực ra rất dễ hiểu nhỉ.

Thẩm Hạc vẫn mong đợi nhìn anh nhưng Trần Thanh Đường cố tình không hôn: "Vậy ngoài đau khổ ra, anh còn cảm nhận được gì?"

Thẩm Hạc nghiêm túc trả lời: "Không biết."

Trần Thanh Đường: "???"

Sao lại không biết? Anh không tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!