Chương 47: Để anh thấy em được không…

Trước cửa sổ sát đất của khách sạn, Trần Thanh Đường và Sở Hy vừa chơi game song đấu xong.

Sở Hy ném điện thoại, xoa xoa đầu: "Không chơi nữa. Lớp mình còn hai môn chưa thi, thi xong là nghỉ rồi, mình định tìm người thi hộ, chuồn trước đây."

"Cậu thì sao Đường, cậu còn mấy môn phải thi?"

Trần Thanh Đường cả người co ro trên ghế bập bênh, uống một ngụm sữa: "Cũng hai môn thôi, sáng mai một môn, ngày kia một môn nữa."

Sở Hy: "Nghỉ hè cậu có dự định gì không? Ở nhà hay đi du lịch?"

Trần Thanh Đường hơi mím môi, như suy nghĩ gì đó: "Xem tình hình đã."

Chủ yếu xem Thẩm Hạc.

Nếu Thẩm Hạc có thể thông suốt trước khi nghỉ hè thì anh sẽ ở lại thành phố này, ở nhà, tiện cho việc gặp Thẩm Hạc trong kỳ nghỉ hè.

Nếu Thẩm Hạc thi xong vẫn chưa thông suốt… thì Trần Thanh Đường định tạm thời bỏ hắn sang một bên, tự mình đi du lịch chơi một thời gian.

Sở Hy ngáp một cái: "Lần trước sau khi hai người gọi video, Thẩm Hạc còn chưa tìm cậu sao?"

Trần Thanh Đường lại rất bình thản: "Không vội."

Dù sao người bị dày vò cũng không phải là anh.

Sở Hy: "Còn chưa vội? Ngày kia thi xong là có thể kéo hành lý về thẳng nhà, hôm nay nhiều người đã rời trường rồi."

"Chậm nhất ngày kia, cậu cũng phải về ký túc xá thu dọn đồ đạc chứ, nhỡ lúc đó Thẩm Hạc vẫn chưa nghĩ thông, hai người có khi phải chia xa hai tháng, cậu làm thế này không phải công sức đổ sông đổ bể hết sao?"

Trần Thanh Đường nghĩ một chút: "Cậu nói có lý."

Trước đó anh có thể coi như một ván game, thả mồi xong cứ để Thẩm Hạc tự thân lăn qua lộn lại.

Nhưng lúc thu lưới vẫn nên cẩn thận, để tâm một chút, không thể thất bại vào phút cuối.

Anh không có nhiều kiên nhẫn để cho Thẩm Hạc phung phí như vậy.

Thế là Trần Thanh Đường lấy điện thoại ra, bắt đầu gõ chữ.

Sở Hy ghé sát vào xem, lại thấy anh không mở khung chat của Thẩm Hạc: "La Tân? Cậu gửi tin nhắn cho cậu ta làm gì?"

Trần Thanh Đường: "Thử một chút."

Sở Hy: "? Thử cái gì?"

Trần Thanh Đường lại chỉ nói: "Lát nữa nói cho cậu biết."

Lúc này, Thẩm Hạc vừa thi xong một môn.

Chưa ra khỏi lớp, đã bị thầy giáo gọi lại, bảo giúp một tay làm chút việc.

Thì ra là giúp chấm bài thi cuối kỳ.

Đợi Thẩm Hạc bận xong, đã là buổi trưa.

Ngụy Ngạn gửi tin nhắn cho hắn: Anh Thẩm chấm bài xong chưa? Đến căn tin ăn cơm không, tớ đang ở đây, giữ chỗ cho cậu nhé?

Thẩm Hạc: Được.

Ngụy Ngạn: Vậy muốn muốn ăn gì, tớ gọi cơm trước cho cậu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!