Chương 46: Dục vọng xấu xa cuối cùng không áp được nữa

Trần Thanh Đường không vội trả lời mà cầm điện thoại vào phòng, rồi thay một bộ đồ ngủ bằng lụa.

Đồ ngủ màu đen làm tôn lên làn da trắng ngần như ngọc của anh, cổ áo xẻ khá sâu, từ cổ tạo thành hình chữ V xuống đến tận eo.

Chiếc eo thon bị dải dây lưng màu đen của đồ ngủ tùy ý thắt lại, buông hờ hững, bên dưới chỉ mặc q**n l*t, đôi chân dài trắng nõn khi bước đi sẽ ló ra khỏi đồ ngủ như ẩn như hiện.

Trần Thanh Đường nhảy ba mươi cái tại chỗ, làm cho sắc mặt anh có vẻ hồng hào, sáng bóng hơn.

Giống như một đóa hải đường còn vương sương buổi sớm mai, mềm mại đến mức có thể nhéo ra nước.

Anh thích làm mình trở nên xinh đẹp động lòng người, rồi đi quyến rũ Thẩm Hạc đến chết đi sống lại.

Đây là thú vui của Trần Thanh Đường.

Chỉnh lại tóc xong, Trần Thanh Đường nằm xuống ghế bập bênh trước cửa sổ sát đất, lúc này mới mở khung chat trả lời Thẩm Hạc.

Thẩm Hạc: Có thể nói chuyện không, đừng ngó lơ anh

Trần Thanh Đường: Video đi, không muốn gõ chữ

Hai người đã mấy ngày không gặp mặt, lần thấy nhau này, nhất định phải kích phát sự thèm muốn của Thẩm Hạc.

Hai giây sau, một cuộc gọi video xuất hiện.

Trần Thanh Đường rất thoải mái bấm chấp nhận.

Trên màn hình, Thẩm Hạc mặc một chiếc áo ba lỗ, tóc hơi rối bù, đằng sau là tấm màn đen.

Đó là tấm rèm giường của Thẩm Hạc trong ký túc xá.

Thẩm Hạc mở lời trước: "Tại sao không để ý đến anh?"

Mấy ngày không gặp, Trần Thanh Đường càng đẹp hơn, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Ánh mắt Thẩm Hạc gần như tham lam mà quét khắp người Trần Thanh Đường, từ hàng lông mày tinh xảo đến sống mũi thon thẳng, rồi đến đôi môi mềm mại hơi đỏ kia…

Như muốn khắc sâu hình ảnh anh vào linh hồn mình.

Cho đến khi Trần Thanh Đường cử động, ngồi dậy đối diện với camera, Thẩm Hạc mới nhận ra anh mặc một chiếc áo quyến rũ đến nhường nào.

Sau giấc mơ tối qua, Thẩm Hạc đã như chim sợ cành cong, thoạt nhìn thoáng thấy một mảng da trắng bóc, đồng tử hắn lập tức co rút lại, quay mặt đi ngay.

Không phải không muốn nhìn.

Mà là sợ bản thân không nhịn được, trước mặt Trần Thanh Đường, để lộ bộ dạng không kìm được d*c v*ng, bồn chồn như thằng hề.

Trần Thanh Đường lười biếng trả lời hắn: "Không muốn để ý thì không để ý thôi, sao vậy."

Thấy Thẩm Hạc quay đầu đi, Trần Thanh Đường nheo mắt: "Thẩm Hạc, nhìn em, anh làm như vậy là không lịch sự, khiến em cảm thấy mình không được tôn trọng."

"Nếu anh không muốn nói chuyện với em, chúng ta tắt video đi."

Đến cả chạy trốn cũng không cho Thẩm Hạc chạy, cắt đứt đường lui của Thẩm Hạc một cách tàn nhẫn như vậy đấy.

Thẩm Hạc lập tức nhìn anh: "Không."

Trần Thanh Đường nghiêng người, một tay chống đầu, lộ ra chiếc cổ trắng nõn thon dài tạo thành một đường cong đẹp đẽ: "Anh còn vấn đề nào khác không?"

Ánh mắt Thẩm Hạc ngay lập tức bị hút chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!