Trần Thanh Đường ngẩng đầu, trong mắt lộ ra hai phần kinh ngạc vừa phải.
Sau đó, anh nở một nụ cười nhẹ, nhường chỗ: "Vậy, cảm ơn cậu."
Thẩm Hạc dứt khoát quét mã thanh toán: "Không có gì."
"Keng" một tiếng, lon nước rơi xuống khay lấy hàng của máy b*n n**c tự động.
Trần Thanh Đường vừa định cúi người xuống lấy, khóe mắt liếc thấy Thẩm Hạc cũng đưa tay ra, thế là anh vui vẻ đứng yên.
Thẩm Hạc lấy hai lon nước, đưa cho Trần Thanh Đường một lon.
Trần Thanh Đường: "Cảm ơn. Về rồi tôi sẽ chuyển tiền cho cậu qua Wechat."
Thẩm Hạc: "Ừ."
Hai người cùng nhau đi qua hành lang, gió thổi hiu hiu, bầu không khí tĩnh lặng.
Thẩm Hạc đột nhiên lên tiếng: "Lúc nãy cậu nói rất hay."
Trần Thanh Đường nghĩ bụng, lâu như vậy mới rặn được một câu?
Thôi, anh cũng miễn cưỡng đáp lời vậy: "Cậu cũng rất hay."
Để tiếp tục cuộc trò chuyện, anh lại chu đáo mở rộng chủ đề: "Vậy cậu có tin vào chuyện vừa gặp đã thương, cả đời vấn vương không?"
Ánh đèn hành lang mờ ảo, khuôn mặt Thẩm Hạc ẩn trong bóng tối không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng có thể nghe thấy giọng nói nghiêm túc của hắn: "Tin chứ."
Hai chữ rất trịnh trọng, được hắn nói ra như thể đang thành tâm hành hương.
Trần Thanh Đường khẽ bật cười.
Thẩm Hạc nghiêng đầu nhìn sang, thấy chàng trai hơi cúi đầu, hàng mi buông xuống, khóe môi cong lên mềm mại ngọt ngào, ánh sáng lướt qua gò má anh phác họa từng đường nét rất đẹp của khuôn mặt.
Thẩm Hạc ngẩn người một thoáng: "Cậu không tin sao?"
Trần Thanh Đường: "Tôi tin."
Anh cười vì sau khi sống lại, thức tỉnh ký ức, thông tin trong ý thức nói cho anh biết kiếp trước Thẩm Hạc đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, nhưng yêu mà không tự biết.
Cuộc thi biện luận lần này cho Trần Thanh Đường biết, hóa ra Thẩm Hạc khi nhìn nhận về vấn đề đó nghiêm túc như vậy.
Trần Thanh Đường nhìn Thẩm Hạc: "Vậy cậu cho rằng, tình yêu nảy sinh từ việc vừa gặp đã thương đáng tin không?"
Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc đó, nóng bỏng, dính chặt, dây dưa với nhau, tựa như mặt nước phẳng lặng nhưng bên dưới là dòng chảy ngầm dữ dội đang cuồn cuộn.
Cảm giác nguy hiểm như thể bị kéo vào vực sâu vô định lại ập đến, đồng tử Thẩm Hạc khẽ run lên hai lần.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh Đường, từng chữ từng chữ nói rất chậm: "Đáng tin hay không, vốn dĩ là tùy người."
"Có thể chung tình hay không, cũng phải xem lựa chọn của mỗi người. Tình yêu bắt đầu từ cảm xúc và kết thúc bằng lựa chọn."
"Chọn yêu một người, thì hãy luôn yêu người đó, đừng để ai khác bước vào trái tim mình nữa. Đó là sự thử thách nhân phẩm của một người."
Ánh mắt Trần Thanh Đường dần tan ra, trong giọng nói động lòng người của Thẩm Hạc, cả người từng chút từng chút một mềm nhũn xuống.
Anh dời mắt đi: "Ừ. Đúng vậy."
Vậy kiếp trước Thẩm Hạc đã yêu anh như vậy sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!