Chương 37: Hắn điên rồi hả

Trần Thanh Đường sớm đã phát hiện hắn đang nhìn mình, ban đầu còn có thể làm ngơ.

Nhưng qua một lúc lâu, Thẩm Hạc vẫn nhìn, ánh mắt kia như tơ nhện dính chặt trên mặt anh, anh dứt khoát không ăn vặt nữa, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hạc: "Sao vậy?"

Yết hầu Thẩm Hạc khẽ động, dùng chút lý trí còn sót lại nói: "Hạt dưa, đừng ăn nữa."

Trần Thanh Đường nghiêng đầu: "Tại sao?"

Thẩm Hạc chỉ nhìn anh, ánh mắt không tự chủ dán chặt vào môi anh, như bị si mê không tài nào dời đi được.

Ngón tay truyền đến một luồng tê dại, dường như đang hồi tưởng lại xúc cảm khi v**t v* cánh môi Trần Thanh Đường lần trước, bức người ta yết hầu ngứa ngáy.

Đôi môi này mềm mại bao nhiêu, hắn biết.

Khóe môi Trần Thanh Đường khẽ cong lên, giơ tay v**t v* nửa bên mặt hắn, ngón cái rơi xuống môi Thẩm Hạc, rồi như có như không xoa nhẹ hai cái.

Ánh mắt anh thương xót, giọng nói dịu dàng mềm mại khiến lòng người tan chảy: "Môi anh tróc da rồi kìa… Nhìn anh đáng thương quá, không nói sớm, nói sớm em đã không để anh bóc hạt dưa rồi…"

Thẩm Hạc theo bản năng mím môi, hắn cũng giơ tay v**t v* môi Trần Thanh Đường.

Đầu tiên, động tác chậm rãi, thăm dò xoa một cái, sau đó dường như tìm được món đồ chơi thú vị, bắt đầu kiên trì tiếp tục xoa.

Đặc biệt chấp nhất với hạt đỗ tròn trịa nơi đầu môi của Trần Thanh Đường, yêu thích không nỡ rời, không ngừng dùng đầu ngón tay…

Trong không gian nhỏ hẹp, rèm giường kéo rất kín, chỉ mơ hồ lọt vào một chút ánh sáng.

Ám muội và tình nồng đang nảy mầm, dường như có thể ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào mê hoặc lòng người đang lan tỏa trong không khí.

Hô hấp Thẩm Hạc rối loạn: "Môi em, mềm quá…"

Trần Thanh Đường bị ánh mắt nóng rực của hắn nhìn chăm chú, cả người hơi mềm nhũn.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Thẩm Hạc, rồi hơi nghiêng đầu, để mặt mình áp vào lòng bàn tay nóng rực như than của hắn, quyến luyến cọ cọ.

Đôi mắt long lanh sóng nước rung rinh, nhìn Thẩm Hạc dịu dàng mà động lòng người như vậy, mang theo vài phần ý cười, vài phần dụ dỗ, còn có vài phần cổ vũ.

Trần Thanh Đường như vậy, tựa như hải đường dưới trăng rút đi lớp sương lạnh, chỉ còn lại vẻ yêu kiều, mê hoặc, ánh mắt lấp lánh lay động lòng người.

Thẩm Hạc chỉ nhìn thẳng vào mắt anh một cái, lý trí liền tan vỡ trong nháy mắt.

Giống như dã thú ngửi thấy mùi máu tanh, hắn đột nhiên đè Trần Thanh Đường xuống.

Động tác bất ngờ không kịp phòng bị này khiến Trần Thanh Đường cũng ngẩn người một thoáng.

Nhưng rất nhanh anh đã cười lên, tiếng cười nhẹ nhàng, không điệu đà nhưng lại xinh đẹp vô cùng: "Đè em rồi…"

Thẩm Hạc động đậy, chống tay nâng người lên một chút, nắm lấy hai tay Trần Thanh Đường nhưng không buông: "Xin lỗi."

Giọng nói đều khàn đi nhưng nghe càng gợi cảm hơn.

Trần Thanh Đường nói chuyện như làm nũng: "Anh dậy trước đi mà."

Thẩm Hạc lại không nhúc nhích, hắn dùng chóp mũi nhẹ nhàng chạm lên phần da sau tai Trần Thanh Đường, hết lần này đến lần khác: "Anh muốn, chạm vào nốt ruồi của em, được không?"

Bây giờ nốt ruồi của Trần Thanh Đường đã trở thành công tắc mở ra d*c v*ng của Thẩm Hạc.

Thẩm Hạc muốn chạm vào nốt ruồi kia, không phải nốt ruồi có ma lực gì, mà là hắn đang giải phóng khát vọng muốn chạm vào Trần Thanh Đường của mình.

Muốn chạm vào nốt ruồi, thực ra cũng tương đương với muốn chạm vào Trần Thanh Đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!