Thẩm Hạc: Muốn ăn gì, anh mang cho em
Thẩm Hạc: Lén mang cho một mình em
Trần Thanh Đường không nhịn được cười: Mang chút đồ ăn vặt đi
Thẩm Hạc: Muốn trà sữa không
Trần Thanh Đường: Muốn, thêm pudding
Thẩm Hạc: [Đã nhận]
Thẩm Hạc ném điện thoại, lấy khăn lau mái tóc ướt sũng.
Hắn vừa đi tắm, tắm xong đã nghĩ đến việc nhắn tin cho Trần Thanh Đường.
Vừa nãy trong phòng tắm, Thẩm Hạc đã giải quyết hết tất cả những gì hắn tích lũy trong tháng này.
Hơn nữa còn cố ý làm thêm mấy lần, đảm bảo đã hoàn toàn giải tỏa.
Bây giờ Thẩm Hạc xác nhận, khi đối mặt với Trần Thanh Đường, sẽ không còn xảy ra tình huống như vậy nữa.
Buổi chiều, Thẩm Hạc ở nhà xem diễn đàn lập trình một lát, sắp đến ngày thi rồi, hắn chuẩn bị rất nghiêm túc.
Đến hơn năm giờ, Thẩm Hạc mới thu dọn đồ đạc ra ngoài, trước tiên đến siêu thị trung tâm thương mại gần đấy mua chút đồ ăn vặt, sau đó mới về trường.
Gần sáu giờ, Thẩm Hạc đến ký túc xá.
Nhưng mở cửa ra lại phát hiện Trần Thanh Đường không có ở đó.
Thẩm Hạc đặt túi đồ lên chỗ ngồi của Trần Thanh Đường, thấy Ngụy Ngạn đeo tai nghe đang xem video, liền đi tới vỗ vai cậu ta: "Trần Thanh Đường đâu?"
Ngụy Ngạn lúc này mới phát hiện trong phòng có người vào, tháo tai nghe ra trả lời hắn: "À, Tiểu Trần đi ăn cơm rồi tiện thể tắm luôn, cậu ấy nói giờ này phòng tắm ít người, lát nữa sẽ đông."
Bây giờ là tháng sáu rồi, thời tiết dần nóng lên, mọi người tắm cũng thường xuyên hơn.
Nhưng trời tối cũng muộn hơn, chắc phải hơn tám giờ mới tối, mọi người đều chọn sau khi trời tối mới tắm.
Nên để tránh dòng người, Trần Thanh Đường mỗi lần đều đi tắm vào ban ngày.
Thẩm Hạc "ừ" một tiếng, về chỗ ngồi của mình, yên lặng bắt đầu xem tài liệu.
Không biết qua bao lâu, cửa "két" một tiếng mở ra.
Trần Thanh Đường xách một túi đồ bước vào, tóc anh vẫn còn ướt dính vào thái dương, gò má vẫn chưa hết ửng hồng vì hơi nước bốc lên.
Thẩm Hạc lập tức đứng dậy, đi tới.
Trần Thanh Đường thấy hắn, nhưng bận rộn lấy đồ dùng tắm rửa trong túi ra để vào chỗ cũ, nên không để ý đến hắn.
Thẩm Hạc lại theo sát sau lưng anh, như một cái đuôi.
Trần Thanh Đường để đồ xong, hơi ngửa cằm nhìn hắn cười: "Đi theo em làm gì?"
Cảm giác tên này hình như trở nên hơi dính người.
Thẩm Hạc lấy cốc trà sữa trên bàn đưa tới, cắm ống hút đưa cho anh: "Sắp nguội rồi, tranh thủ còn nóng uống đi."
Trần Thanh Đường nhận lấy: "Thời tiết này uống lạnh vẫn thích hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!