Chương 35: Ai tháo ra người đó mang vào

Rất nhanh, trong khu bình luận đã có cư dân mạng xuất hiện đưa ra ý kiến.

——Là trong tình huống nào?

Thẩm Hạc hồi tưởng lại cảnh tượng tối qua.

Trong đầu hắn hiện lên cảnh đầu tiên, là Trần Thanh Đường dán người vào tường quay lưng về phía hắn, để lộ chiếc cổ trắng nõn.

Ánh sáng không quá rõ, nhưng nốt ruồi trên cổ Trần Thanh Đường, Thẩm Hạc thậm chí không cần nhìn, cũng có thể tìm chính xác vị trí.

Rồi… Trần Thanh Đường dưới sự ép buộc của hắn, quay đầu lại, đôi mắt ửng hồng như bị ức h**p, quyến rũ động lòng người.

Đặc biệt là hai cánh môi mềm mại hơi mỏng kia, độ cong khẽ hé mở cũng đầy mê hoặc, khiến người ta muốn…

Thứ ẩn náu dưới gối, đột nhiên khẽ động đậy một cái.

Tai Thẩm Hạc đã đỏ bừng, hô hấp cũng rối loạn không ít.

"Rắc" một tiếng, tiếng  bẻ khớp ngón tay, cưỡng ép cắt đứt những suy nghĩ dơ bẩn của mình.

Một lúc sau, Thẩm Hạc mới gõ chữ trả lời: Trong tình huống uống rất nhiều rượu, chúng tôi ở rất gần nhau.

——Ồ, có phải đã tiếp xúc da thịt khá thân mật không?

Thẩm Hạc: Ừm

——Có phải bạn đã lâu chưa giải tỏa rồi không?

Ngón tay Thẩm Hạc khẽ dừng lại: Gần một tháng rồi

Thẩm Hạc không quá h*m m**n về phương diện đó.

Hơn nữa từ nhỏ đến lớn hắn đều được dạy rằng — d*c v*ng là thứ thấp kém, con người là động vật cao cấp, phải kiềm chế d*c v*ng của bản thân.

Nên dù có n*ng lên, Thẩm Hạc cũng sẽ theo thói quen đè ép xuống.

Thường thì sẽ ép xuống đến cuối tháng, rồi tập trung một ngày để giải tỏa.

Như vậy vừa không khiến bản thân trầm mê, đọa lạc, cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày.

Tối qua Thẩm Hạc cũng cưỡng ép đè xuống.

Trước đây dựa vào khả năng tự chủ, tự kiểm soát cực kỳ cao cao, hắn gần như chỉ cần dựa vào tinh thần mạnh mẽ của mình để áp chế.

Nhưng tối qua, Thẩm Hạc lại buộc phải tắm nước lạnh thì cơ thể mới bình tĩnh lại.

——Hả?! Bạn một tháng chưa giải quyết? Thông tin tuổi trên trang của bạn là thật chứ?

Thẩm Hạc: Ừm, đều là thật

——Trời ơi, tuổi này của mấy bạn mà một tháng chưa giải quyết? Sợ là nhìn con lợn nái cũng nứn. g được ấy chứ

——Phá án rồi, tôi thấy bạn thật sự không cần nghĩ nhiều, do bạn áp lực quá lâu, giải tỏa một chút sẽ ổn thôi

——Hơn nữa lúc đó bạn còn uống rượu, một lượng cồn thích hợp vốn dĩ có thể khiến người ta hưng phấn mà

Thẩm Hạc đọc từng chữ từng chữ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ chỉ cần giải tỏa một lần là có thể giải quyết vấn đề này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!