Chương 32: Muốn chạm vào tớ sao

Giọng Ngụy Ngạn đột nhiên vang lên: "Anh Thẩm, hai người xong chưa?"

Ngay trước khoảnh khắc sắp cắn xuống, Thẩm Hạc bừng tỉnh, như thể bị kéo trở lại từ bờ vực mất kiểm soát.

Nhận ra vừa rồi mình mê muội muốn làm gì, Thẩm Hạc khép mắt, hàng mi run rẩy lộ ra sự nhẫn nhịn đầy kìm nén.

Những cảm xúc sôi trào, dữ dội, bồn chồn, tất cả đều đột ngột dừng lại.

Lần này Thẩm Hạc gần như dùng hết sức lực mới đè chúng trở về.

Càng ngày càng khó đè nén.

Càng ngày càng khó chịu đựng.

Thẩm Hạc không biết mình còn có thể đè nén được mấy lần, hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Trần Thanh Đường: "Xong rồi."

Trần Thanh Đường từ tấm gương nhìn rõ tất cả, tiếc nuối nhướng mày.

Chuyện tốt cứ như vậy bị quấy rầy.

Cảm giác sự k*ch th*ch dành cho Thẩm Hạc vẫn chưa đủ, còn phải thêm lửa.

Ngụy Ngạn và La Tân ngồi xuống, vừa thay giày trượt patin, vừa nói: "Chúng ta đi ăn cơm đi, lát nữa tan học đông người."

La Tân: "Hôm nay ăn ở căn tin sao?"

Ngụy Ngạn hất cằm về phía Thẩm Hạc và Trần Thanh Đường: "Сăn tin hay gọi đồ ăn ngoài, hay là đi ăn nhà hàng? Tớ với Tân Tử đều được, tùy hai cậu."

Thẩm Hạc hỏi Trần Thanh Đường: "Muốn ăn gì?"

Ánh mắt lại nhìn xuống đất, như sợ bị cái gì đó làm bỏng mắt.

Trần Thanh Đường hờ hững: "Сăn tin đi. Tớ gọi Sở Hy ăn cùng."

Ngụy Ngạn: "Được thôi, đông người cùng nhau ăn cơm càng vui!"

Mười mấy phút sau, một nhóm người vây quanh một chiếc bàn ở góc căn tin.

Trần Thanh Đường lấy cơm xong, ngồi xuống cạnh Thẩm Hạc.

Vừa định cầm đũa, lại phát hiện Thẩm Hạc đã rất tự giác, thậm chí là theo bản năng, đẩy khay của mình sang bên khay của anh rồi yên lặng chờ đợi.

Thường ngày để hình thành một thói quen nào đó cho Thẩm Hạc, khi ăn cơm cùng Thẩm Hạc, Trần Thanh Đường sẽ cố ý gọi những món mình không thích ăn, rồi quang minh chính đại gắp sang bên Thẩm Hạc, để Thẩm Hạc ăn giúp anh.

Nhưng hôm nay các món ăn anh đều thích.

Trần Thanh Đường không nói rõ được mình bị hành động này của Thẩm Hạc làm vui lòng, anh cố ý giả vờ không thấy, bắt đầu ăn.

Thẩm Hạc vẫn luôn nghe Ngụy Ngạn nói chuyện, đợi đến khi quay đầu lại, phát hiện Trần Thanh Đường không gắp gì cho hắn, hắn nhìn Trần Thanh Đường một cái.

Trần Thanh Đường đón ánh mắt hắn: "Sao vậy?"

Ánh mắt Thẩm Hạc lướt qua khay của anh: "Có ớt chuông xanh, cho tớ đi."

Nụ cười trong mắt Trần Thanh Đường gần như không nén được: "À, vừa nãy tớ không thấy."

Thật ra anh thích ăn ớt chuông xanh, trước đó nói dối Thẩm Hạc thôi.

Thẩm Hạc vẫn đang chờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!