Trần Thanh Đường đại khái đã hiểu: "Vậy nên vì không muốn bọn họ nghĩ giữa chúng ta có gì đó, không muốn người khác phát hiện ra xu hướng tính dục của tớ nên cậu đã chia sẻ phần vịt om tương đặc biệt mua cho tớ? Để chứng minh rằng cậu không đối xử đặc biệt với tớ, giữa chúng ta không có gì và che giấu xu hướng tính dục của tớ đi?"
Đương nhiên, kẻ ngốc cũng nhìn ra được, phần lớn hơn trong đó là do lòng chiếm hữu của Thẩm Hạc đang quấy phá.
Trần Thanh Đường nhìn thấu nhưng cố ý không vạch trần.
Thẩm Hạc thẳng thắn gật đầu.
Trần Thanh Đường gần như bật cười, không ngờ có một ngày lại được chứng kiến Thẩm Hạc đường hoàng thỏa mãn lòng riêng của mình như vậy.
Anh giơ một tay lên, hờ hững đặt lên vai Thẩm Hạc:
"Nhưng tớ lại muốn người khác biết cậu đối với tớ đặc biệt nhất, chỉ muốn người khác thấy quan hệ của chúng ta rất tốt, vậy phải làm sao đây."
Thẩm Hạc khựng lại một chút, ánh mắt hơi lay động.
Ánh mắt Trần Thanh Đường dán chặt vào môi hắn: "Thẩm Hạc, trước đây tớ đã kể với cậu về lịch sử tình cảm của mình rồi, cậu còn nhớ không?"
Thẩm Hạc: "Nhớ."
Trần Thanh Đường khẽ "ừm" một tiếng: "Kể lại vắn tắt xem."
Vẻ mặt Thẩm Hạc trở nên nghiêm túc hơn nhiều, giọng điệu chậm rãi: "Cậu thầm mến cậu ta, sau đó hai người cuối cùng cũng ở bên nhau nhưng cậu ta đối tốt với cậu chỉ vì trách nhiệm, cậu ta không yêu cậu."
Trần Thanh Đường: "Ừm. Vậy cậu có biết sau này câu chuyện thế nào không?"
Ánh mắt Thẩm Hạc ngưng tụ thành thực thể: "Muốn biết."
Giọng Trần Thanh Đường mềm xuống, mang theo vài phần cảm xúc mơ hồ: "Sau này, sau khi tớ rời đi, tớ mới phát hiện ra cậu ấy thật ra yêu tớ, yêu rất nhiều rất nhiều."
"Sự chậm tiêu của cậu ấy dẫn đến việc cậu ấy nhận ra tình cảm của mình muộn màng, đó là một nguyên nhân, còn một nguyên nhân nữa là không biết tại sao, cậu ấy đã giấu kín tình cảm của mình, giấu quá kỹ, tớ căn bản không cảm thấy mình được yêu."
Bởi vì người bình thường yêu một người, theo bản năng sẽ có một số hành vi bộc lộ ra, Thẩm Hạc ở kiếp trước tuy yêu mà không tự biết nhưng hắn lại kiềm chế những hành vi đáng lẽ phải bộc lộ ra đó.
Ngoại trừ khi ở trên giường.
Thẩm Hạc mấp máy môi, muốn nói rồi lại thôi.
Ánh mắt Trần Thanh Đường lướt qua hắn một cách hờ hững: "Cậu muốn học theo cậu ấy?"
Thẩm Hạc chợt nhớ lại đêm cắm trại tháng Năm, khi hai người trò chuyện, Trần Thanh Đường kể về việc mình không được yêu, dáng vẻ hơi buồn bã, tan vỡ đến mức khiến người ta xót xa.
Đồng tử Thẩm Hạc co rút lại, cau mày lắc đầu.
Trần Thanh Đường: "Tớ chỉ thích được thiên vị một cách quang minh chính đại, chỉ thích người kia đối tốt với tớ, để cả thế giới đều thấy, chứ không phải giấu giếm đi… bất kể vì lý do gì."
Thẩm Hạc không chút do dự: "Sau này sẽ không như vậy nữa."
Vẻ mặt Trần Thanh Đường giãn ra một chút, đứa trẻ này còn dạy được.
Thẩm Hạc: "Nếu có người nói chúng ta… nói chúng ta hẹn hò…"
Trần Thanh Đường cắt ngang lời hắn: "Cậu sợ bị nói? Hay sợ bị cho là đồng tính luyến ái?"
Thẩm Hạc khẳng định: "Tớ không sợ."
Trần Thanh Đường: "Tớ cũng không sợ. Đã không sợ thì còn để ý làm gì?"
Vẻ mặt Thẩm Hạc hơi thay đổi: "Nếu xu hướng tính dục của cậu bị lộ, sẽ có rất nhiều con trai theo đuổi cậu, cậu sẽ rất phiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!