Cuối tuần là một ngày mưa, Trần Thanh Đường nằm trong ký túc xá lười biếng không muốn động đậy.
Đến hơn bốn giờ chiều, Thẩm Hạc gửi tin nhắn cho anh.
Thẩm Hạc: Tớ đang ở nhà hàng, cậu muốn ăn gì, tớ mang cho
Thẩm Hạc: [Hình ảnh] Đây là thực đơn
Trần Thanh Đường trở mình, cầm điện thoại gõ chữ: Là đặc biệt mang cho một mình tớ, hay là mọi người đều có?
Câu hỏi này Trần Thanh Đường bắt đầu thường xuyên hỏi Thẩm Hạc, không phải anh là làm bộ làm tịch hay là ghen tuông, mà là đang vô thanh vô thức thay đổi, ra sức truyền đạt một quan niệm cho Thẩm Hạc:
——Đối với cậu tớ là độc nhất, là đặc biệt, cậu đối với tớ phải khác với mọi người.
Mỗi lần Trần Thanh Đường hỏi câu này, đều đang tiến hành cố gắng ám thị tâm lý, khiến Thẩm Hạc phân biệt anh với người khác.
Ban đầu, Thẩm Hạc mang đồ ăn cho Trần Thanh Đường, cũng sẽ mang cho đám Ngụy Ngạn, Trần Thanh Đường chỉ đáp lại bằng một thái độ bình thản, thậm chí có phần lãnh đạm
Mà khi Thẩm Hạc mang một thứ gì đó chỉ cho Trần Thanh Đường, Trần Thanh Đường sẽ đáp lại rất nồng nhiệt và đầy hào hứng.
Cứ như vậy vài lần, chưa đến một tuần, Thẩm Hạc bất giác đã học được cách đặt Trần Thanh Đường vào vị trí đặc biệt, tự mình mang đồ ăn ngon cho anh, thú vị.
Thẩm Hạc: Cho một mình cậu
Thẩm Hạc: Đặc biệt cho cậu
Thẩm Hạc: Chỉ cho cậu
Trần Thanh Đường hài lòng, mở thực đơn ra bắt đầu chọn tới chọn lui.
Một lát sau, anh lười biếng gửi một tin nhắn thoại: "Thẩm Hạc… tớ muốn ăn vịt om tương."
Hôm nay Thẩm Hạc vẫn đang cùng cha mẹ dự tiệc
Lúc nhận được tin nhắn thoại của Trần Thanh Đường, hắn đang ở trong phòng riêng của một nhà hàng cao cấp, ngồi một bàn toàn những bậc trưởng bối nửa quen nửa lạ.
Ban đầu Thẩm Hạc chọn chuyển thành văn bản, nhưng hắn thực sự muốn nghe giọng của Trần Thanh Đường.
Thế là, mặt không biểu cảm ném đôi đũa xuống đất, rồi cúi xuống nhặt.
Cùng lúc đó, hắn điều chỉnh âm lượng nhỏ đi, phát đoạn thoại của Trần Thanh Đường.
Nghe thấy Trần Thanh Đường gọi tên mình, tiếng "Thẩm Hạc" mềm mại, trong trẻo.
Đôi mày lạnh lùng của Thẩm Hạc dịu đi hai phần, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Hắn ngồi thẳng người, vừa đặt đôi đũa bẩn lên bàn, vừa cúi đầu gõ chữ.
Thẩm Hạc: Được, còn muốn gì nữa không
Nhân viên phục vụ lập tức mang đôi đũa mới đến, cung kính đặt lên chiếc đỡ bằng đá bên cạnh chén của Thẩm Hạc.
Trần Thanh Đường lại gửi một tin nhắn trả lời.
Thẩm Hạc chỉ liếc qua một lượt liền nghe thấy một tiếng ho quen thuộc đầy sắc bén.
Ngẩng đầu lên, cha Thẩm đang nhìn hắn, đôi mắt ôn hòa bình tĩnh nhưng có thể cảm nhận được giông bão ẩn sâu bên trong.
Cha Thẩm khẽ nói: "Cười cái gì. Các trưởng bối đang nói về tình hình thua lỗ của công ty năm nay, chuyện này buồn cười lắm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!