Kỳ nghỉ lễ 01-05 nhanh chóng đến.
Cả đám đã thu dọn đồ đạc xong xuôi từ tối hôm trước, ngày hôm sau Thẩm Hạc lái xe đến đón bọn họ.
Theo địa chỉ Sở Hy đưa, Trần Thanh Đường mở định vị, đi một đường thẳng tới chỉ mất hai tiếng.
Địa điểm không xa, ngay gần một khu du lịch ngoại ô thành phố.
Vừa hay tháng Năm thời tiết ấm áp, bãi cỏ ở đó xanh mướt mườn mượt, còn nở đủ loại hoa dại, đẹp không sao tả xiết.
Bốn người xuống xe, nhìn cảnh sắc tươi đẹp như vậy tâm trạng đều thoải mái hơn không ít.
Ngụy Ngạn giơ ngón tay cái lên: "Không uổng công đi!"
La Tân cũng cười: "Chúng ta cắm trại ở đâu?"
Trần Thanh Đường: "Bạn tôi ở ven bờ sông phía trước, chúng ta qua đó tìm bọn họ."
Anh mở cốp xe, xách vali của mình ra.
Giữa chừng không chịu nổi sức nặng, bước chân anh loạng choạng một chút.
Mắt thấy vali sắp rơi xuống, Ngụy Ngạn đứng gần anh nhất nên là người đầu tiên chú ý.
Ngụy Ngạn vội vàng đỡ lấy vali của anh: "Chậc, thôi cậu bỏ tay ra để tớ. Tớ khỏe hơn."
Trần Thanh Đường cười: "Ừ."
Ngụy Ngạn vừa định động tay, một bàn tay đột nhiên đặt lên vali.
Quay đầu nhìn lại, Thẩm Hạc đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu ta, khiến trong lòng cậu ta thấy hơi gai người.
Khóe miệng Ngụy Ngạn giật giật: "Sao thế?"
Thẩm Hạc không có biểu cảm gì: "Để tôi."
Ngụy Ngạn khó hiểu: "Vậy thì cậu tới đi."
Thẩm Hạc một tay nhấc vali của Trần Thanh Đường lên từ trong cốp xách ra, cứ thế xách đi.
Giữa đường Ngụy Ngạn thấy Trần Thanh Đường có vẻ hơi đuối sức, liền định lên giúp anh một tay.
Kết quả lại bị Thẩm Hạc chen vào.
Thẩm Hạc: "Để tôi."
Trần Thanh Đường vui vẻ được rảnh tay: "Vậy thì hai người làm đi, tôi đi tìm bạn tôi trước."
Ngụy Ngạn thấy Trần Thanh Đường đi được vài mét rồi, lúc này mới nói với Thẩm Hạc: "Anh Thẩm, cậu làm sao vậy, mấy ngày nay cứ kỳ kỳ quái quái."
Mỗi lần cậu ta muốn nói chuyện với Trần Thanh Đường một lát, Thẩm Hạc lại đến cắt ngang.
Mỗi lần cậu ta đến gần Trần Thanh Đường, Thẩm Hạc lại chen vào, còn dùng ánh mắt khó miêu tả được nhìn cậu ta, khiến cậu ta thấy rất lạ.
Thẩm Hạc mặt không biểu cảm: "Bình thường cậu bớt xòe đuôi đi."
Ngụy Ngạn: "???"
Cạn lời! Thật sự cạn lời!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!