Chàng trai kia rõ ràng ngẩn người ra một chút, mặt mày lộ rõ vẻ lúng túng, chỉ có thể tự bào chữa: "Tôi, tôi chỉ muốn kết bạn thôi…"
Trần Thanh Đường có chút thương hại hắn: "Xin lỗi nhé, điện thoại tôi hết pin rồi."
Chàng trai kia chỉ có thể theo bậc thang đi xuống, tìm lối thoát: "À, à, vậy lần sau nhé ha ha."
Trần Thanh Đường khẽ cười, lướt qua hắn vào phòng riêng.
Đợi đến khi trở lại chỗ ngồi, Trần Thanh Đường mới hỏi Thẩm Hạc: "Vừa nãy sao cậu lại nói thế? Cậu rõ ràng biết tớ không phải trai thẳng mà."
Vẻ mặt Thẩm Hạc không chút cảm xúc: "Không tốt sao, nói là trai thẳng sẽ không có bạn nam nào đến quấn lấy cậu nữa."
Trần Thanh Đường một tay chống đầu nhìn hắn, trong mắt lộ ra một tia hứng thú: "Cậu đây là một đao chặt tận gốc, chặt đứt đào hoa của tớ đấy."
Thẩm Hạc nhìn thẳng vào mắt anh: "Cậu muốn yêu đương?"
Trần Thanh Đường nhướng mày, đưa ra một câu trả lời mập mờ: "Cậu đoán xem?"
Đôi mắt trong veo lạnh lẽo kia ánh lên vẻ đẹp hút hồn, dường như có thể khơi gợi d*c v*ng sâu thẳm nhất trong lòng người.
Đồng tử Thẩm Hạc co rút lại trong một thoáng, nhanh chóng dời mắt đi: "Nếu cậu muốn yêu, tớ có thể giới thiệu người đáng tin cậy cho cậu."
Trong lúc vội vàng không chọn đường, nói ra một câu phá hỏng bầu không khí.
Ánh mắt Trần Thanh Đường từng chút một lạnh xuống: "Cậu nghiêm túc?"
Hai tay Thẩm Hạc nắm chặt, im lặng mấy giây không lên tiếng.
Trần Thanh Đường cuối cùng liếc hắn một cái.
Sau đó liền quay người đi, lưng đối diện với Thẩm Hạc, giữa hai người cách nhau một bàn tay.
Giống như dựng lên một hàng rào, ngăn cách hai người.
Thẩm Hạc nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường, yết hầu khẽ động.
Nhưng cuối cùng không nói gì.
Ly rượu trên bàn còn một nửa, Thẩm Hạc cầm lên uống cạn.
Các đốt ngón tay bị hắn bẻ kêu răng rắc.
Lúc này, chủ nhiệm Trương Thanh Thanh đứng dậy, vỗ vỗ tay xuống bàn: "Được rồi được rồi! Đều qua hai mươi phút rồi, tiếp tục chủ đề vừa nãy…"
Trong phòng có người đứng lên, hào hứng sôi nổi nói mấy phút, rồi lại ngồi xuống, sau đó người tiếp theo lại đứng lên.
Cứ như vậy tuần hoàn lặp lại, không biết qua bao lâu, cuối cùng tất cả mọi người đều đã nói xong.
Trương Thanh Thanh liền bảo mọi người tự do thảo luận, ai muốn ăn thì ăn, ai muốn chơi thì chơi.
Trong khoảng thời gian này, Trần Thanh Đường không hề liếc mắt nhìn Thẩm Hạc lấy một cái.
Sở Hy thấy anh một mình buồn bực ở đó liền bê một cái ghế đến, đổi chỗ với người bên cạnh anh.
Sở Hy: "Sao mặt mày cau có thế kia. Ai chọc cậu à?"
Trần Thanh Đường lười biếng: "Thẩm Hạc bảo muốn giới thiệu bạn trai cho mình."
Mắt Sở Hy trợn tròn như trứng gà: "Hả? Cậu ta uống nhầm thuốc à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!