Đồng tử Thẩm Hạc run rẩy kịch liệt, vẻ mặt vừa bực bội, khó chịu vừa hối hận, khó xử, còn có cả xấu hổ khi bị vạch trần.
Nghe thấy mấy từ th* t*c có chút đưa đẩy kia, mặt và cổ hắn trực tiếp vèo một cái đỏ bừng cả mảng.
Quả thực có thể nói là một kỳ quan.
Trần Thanh Đường vẫn là lần đầu tiên thấy Thẩm Hạc lộ ra biểu cảm phức tạp mà thú vị như vậy, anh nhịn không được đảo mắt liên tục thưởng thức.
Anh đắc ý quan sát kiệt tác của mình.
Lại lần nữa cảm thán, rượu đúng là một thứ tốt.
Thẩm Hạc sau khi uống rượu quá thành thật, cái gì cũng viết hết lên mặt, thật dễ hiểu.
Thật đáng yêu.
Trần Thanh Đường ác liệt cười rộ lên, cố ý chỉ ra: "Lại không giấu được rồi kìa."
Anh nâng tay lên, mu bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đôi má đang ửng đỏ của Thẩm Hạc: "Nhìn khuôn mặt tuấn tú này xem, mày nhíu chặt, ánh mắt kinh ngạc, cậu viết hai chữ "tự thú" lên mặt luôn rồi."
Thẩm Hạc hít sâu một hơi, các đốt ngón tay bị bẻ kêu răng rắc, hắn dứt khoát nhắm mắt lại.
Hắn cố gắng để ngăn chặn cảm xúc của mình bộc lộ ra, đồng thời cũng ngăn Trần Thanh Đường dò xét mình.
Nhưng thị giác rơi vào trạng thái tối tăm, các giác quan khác của con người sẽ trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều.
Má bị người ta v**t v*, cái cảm giác ngưa ngứa lửng lơ, như có như không kia từng chút từng chút một len vào da hắn, thấm vào xương tủy rồi men theo đó chạy đến trái tim.
Thẩm Hạc cảm thấy mình tựa như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển sâu, trái tim theo động tác của Trần Thanh Đường phập phồng lên xuống.
Dày vò, nhưng không hiểu sao lại khát cầu.
Muốn cơn sóng gió này lập tức dừng lại để hắn có thể thở được, lại muốn cơn sóng gió này dữ dội hơn một chút để hắn dao động kịch liệt hơn.
Trần Thanh Đường liệt kê ra bằng chứng thứ hai: "Phần mềm Tiểu Lam, cậu còn nhớ không?"
Lông mày Thẩm Hạc khẽ giật một cái.
Trần Thanh Đường thấy hắn nhắm mắt, như thể bịt tai trộm chuông, cố ý tiến lại gần hắn hơn.
Khoảng cách này, hơi thở của hai người quấn quýt, Trần Thanh Đường có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng từ môi Thẩm Hạc.
Sự hấp dẫn của Thẩm Hạc đối với anh quá mạnh mẽ.
Trần Thanh Đường nhìn chằm chằm đôi môi mỏng mềm mại của hắn, trong đầu toàn là muốn hôn, muốn cắn: "Hôm đó ở ký túc xá mấy cậu thảo luận phim đam mỹ, thảo luận phần mềm Tiểu Lam này, thật ra tớ đều nghe thấy…"
Giọng anh rất nhẹ, rất lười biếng, lộ ra một chút dụ hoặc và h*m m**n sắc dục.
Ngón tay dừng lại trên sống mũi cao thẳng của Thẩm Hạc, sau đó chậm rãi trượt xuống, trượt đến khóe môi Thẩm Hạc, ngón tay cái x** n*n cánh môi hắn.
Lấy đó thay thế cho một nụ hôn.
Trần Thanh Đường thấy hắn nhắm mắt trông tuấn tú như vậy, giống như đang chờ mình đến hôn, anh cuối cùng không nhịn được nữa mà tiến lại gần.
Đợi đến khi khoảng cách gần hơn, lại chỉ kiềm chế dùng chóp mũi cọ xát chóp mũi Thẩm Hạc.
Một lát sau, mới thỏa mãn nói: "Sau đó Ngụy Ngạn hỏi tớ có biết Tiểu Lam không, cậu lập tức nhìn về phía tớ…"
Thẩm Hạc không nhìn thấy Trần Thanh Đường đang làm gì, hắn chỉ cảm thấy chóp mũi rất nhột, như bị cái gì đó v**t v* qua lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!