*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Thanh Đường theo tiếng động quay đầu lại.
Điều đầu tiên Thẩm Hạc nhìn thấy khi bước vào cửa là một đôi mắt đen láy, mỗi khi mở ra khép lại đều mang theo một vẻ quyến rũ khó tả, chứa đựng biết bao phong tình, quấn quýt si mê lòng người, nhưng lại không hề có sự hời hợt hay mập mờ.
Cảm giác đó giống như buổi sớm mai ở vùng sông nước Giang Nam, ngắm nhìn những đóa hoa qua làn sương mù mờ ảo.
Chàng trai này gầy hơn trong ảnh một chút, ngũ quan tuyệt đẹp thiên nhiều về nét sắc sảo và quyến rũ .
Nhưng khí chất lại như đóa hải đường dưới trăng nhuốm sương long lanh, có nét thanh tao, lạnh nhạt như ánh trăng, uyển chuyển, xa cách, vừa vặn trung hòa sự sắc sảo trong ngũ quan, khiến cả người anh trở nên ôn hòa, dễ gần hơn.
Người thật còn gây ấn tượng mạnh hơn trong ảnh nhiều, ánh mắt Thẩm Hạc vô thức dừng lại.
Trần Thanh Đường cứ thản nhiên để hắn nhìn, anh cũng nhìn chằm chằm Thẩm Hạc.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong im lặng, va vào nhau rồi quấn quýt lấy nhau, bầu không khí mập mờ kỳ lạ lan tỏa khắp phòng ngủ.
Mãi đến khi Ngụy Ngạn ho khan một tiếng cả hai mới hoàn hồn.
Thẩm Hạc lấy thẻ sinh viên ra trả lại cho Trần Thanh Đường.
Trần Thanh Đường đưa tay nhận lấy, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thẩm Hạc: "Cảm ơn."
Giọng nói trong trẻo như suối nguồn, rõ ràng chỉ là hai chữ rất đỗi bình thường nhưng lại như ném một viên đá vào cõi lòng tĩnh lặng của Thẩm Hạc, làm nó gợn lên những vệt sóng lăn tăn.
Cảm giác kỳ lạ này thật xa lạ, Thẩm Hạc vô thức ngước mắt lại chạm phải đôi mắt hàm chứa tình nồng như cười như không kia.
Ánh mắt của chàng trai rất bình tĩnh nhưng lại có một lực kéo nguy hiểm, như thể ẩn chứa một vực sâu không đáy, muốn cuốn cả linh hồn hắn vào trong.
Thẩm Hạc bỗng dưng cảm thấy tim mình đập mạnh.
——
Tối đến, sau khi tắt đèn, Trần Thanh Đường thoải mái nằm trên giường của mình, kéo rèm giường lại.
Anh vừa định xem trận đấu tranh biện một chút thì tin nhắn của Sở Hy đến.
Sở Hy: Sao rồi Thanh Đường yêu dấu ơi
Sở Hy: Cậu đã vào luôn phòng của người ta rồi, có tiến triển gì với Thẩm Hạc chưa?
Sở Hy cũng chỉ mới biết Thẩm Hạc ở cùng phòng này vào chiều nay khi giúp Trần Thanh Đường chuyển phòng, người bạn thân này của cậu chắc chắn có mưu đồ từ trước.
Trần Thanh Đường: Chưa, Thẩm Hạc không ở phòng
Sở Hy: [Mèo con sốc] Vậy cậu chuyển vào đó làm gì?
Trần Thanh Đường ngáp một cái: Đương nhiên là để câu cá
Sở Hy nhanh chóng hiểu ra: Ồ, mình hiểu rồi, xâm nhập vào cuộc sống và giao tiếp của cậu ta, tạo độ tồn tại
Trần Thanh Đường:
Mấu chốt của mối quan hệ giữa người với người, thực ra là … thiết lập mối liên hệ, tiếp tục xây dựng mối liên hệ, rồi lại tiếp tục phát triển mối liên hệ sâu sắc hơn nữa.
Để xây dựng mối liên hệ cần có một sợi dây liên kết, nếu không có thì phải tạo ra sợi dây liên kết đó.
Sợi dây liên kết có vẻ không có tác dụng lớn nhưng nhất định phải có, như vậy mới có thể tự nhiên mở ra câu chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!