Thẩm Hạc khựng lại một chút, rồi lập tức nhích người lại.
Khóe miệng Trần Thanh Đường khẽ nhếch lên một nụ cười mà khó ai nhận ra.
Bảo lại gần một chút thì lại gần một chút à?
Sau này bảo dừng lại, cũng có thể ngoan ngoãn dừng lại như vậy sao?
"Ding" một tiếng, thang máy đến nơi.
Cả nhóm ra khỏi nhà hàng, trên đường đi Thẩm Hạc luôn đi sát bên cạnh Trần Thanh Đường.
Khi qua đám đông, Thẩm Hạc cẩn thận che chắn cho Trần Thanh Đường, cố gắng tách anh ra khỏi dòng người.
Một mạch vào đến trường, đi đến cổng khu giảng đường, hai nhóm người liền chia tay.
Chủ yếu là địa điểm học buổi chiều khác nhau.
Sở Hy không có tiết nhưng dù sao cậu cũng rảnh rỗi, đến đâu cũng chơi được, liền đi theo Trần Thanh Đường để nghe ké một tiết học.
Hai người ngồi xuống trong lớp, Sở Hy chơi game gần hết tiết, sau đó cảm thấy chán liền quay sang trò chuyện với Trần Thanh Đường:
"Cậu trâu bò thật đấy, mình vừa thấy rồi, hai người các cậu trong thang máy suýt nữa thì ôm nhau luôn."
"Tình hình thế nào rồi, tới tay hả?"
Trần Thanh Đường một tay chống đầu, tay kia cầm bút chì, tùy ý vẽ vời trên giấy: "Còn sớm."
Sở Hy bĩu môi: "Á, hai người các cậu… mờ ám thế cơ mà!"
Trần Thanh Đường ăn no liền buồn ngủ, cả người uể oải: "Cậu cho rằng thế nào gọi là mờ ám?"
Sở Hy dùng cái đầu óc không mấy phát triển của mình suy nghĩ một chút: "Thì… trông rất thân mật ấy, thân mật hơn những người khác."
Trần Thanh Đường: "Bạn bè cũng có thể rất thân mật."
Sở Hy: "Ừm, có lý. Nhưng sự thân mật mờ ám và sự thân mật giữa bạn bè thì không giống nhau đúng không, kiểu mập mờ sẽ có một loại từ trường mà người xung quanh nhìn vào họ đều cảm thấy có bong bóng hường phấn."
Trần Thanh Đường sắc bén hỏi lại: "Vậy cái từ trường này, còn cả bong bóng màu hồng nữa là do đâu mà có? Tại sao lại có?"
Sở Hy tặc lưỡi: "Cái này ai mà biết được."
Cậu đâu phải chuyên gia.
Trần Thanh Đường khẽ cười: "Cái từ trường này là do hai người, đều vô tình truyền đạt một loại thông tin rằng – "chúng ta có lẽ thích nhau", "có lẽ chúng ta đều có ý với đối phương"."
"Bản chất của sự mập mờ là có lẽ tôi thích bạn và có lẽ bạn cũng thích tôi, cho nên chúng ta ngầm hiểu mà tiến lại gần nhau, tận hưởng cảm giác bị thu hút, đồng thời kèm theo sự thăm dò lẫn nhau."
Mập mờ là một từ mang tính hai chiều.
Chỉ cần một trong hai người không có ý đó, thì người kia chỉ là đơn phương, chứ không phải là "mập mờ".
Trần Thanh Đường: "Sự thân mật mờ ám, là xuất phát từ "bản năng của tôi muốn gần cậu ấy", "tôi không kiềm chế được mà muốn lại gần cậu ấy một chút", tương tự như h*m m**n t*nh d*c."
Chứ không phải xuất phát từ sự săn sóc.
Sự thân mật hiện tại của Thẩm Hạc đối với anh, chỉ đơn thuần xuất phát từ sự săn sóc, chứ không phải từ sự thúc đẩy của cảm xúc về mặt tình cảm.
Nhưng sớm muộn gì cũng có ngày, Trần Thanh Đường sẽ khiến sự chăm sóc này biến chất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!