Chương 10: Thích đàn ông chứ? Là loại muốn lên giường…

Năm người đang đứng trước cửa một phòng riêng không lớn lắm.

Ngoài Trần Thanh Đường và Thẩm Hạc ra, ba người còn lại đều nhìn nhau ngơ ngác.

Ngụy Ngạn thấy họ cứ đứng im không nhúc nhích, liền hắng giọng: "Ngồi chứ, ngồi xuống gọi món đi, cứ đứng hết thế làm gì."

Ba "bóng đèn" lần lượt ngồi xuống.

Trần Thanh Đường vốn đang đứng cùng Thẩm Hạc, lại đột nhiên bước lên hai bước, tránh Thẩm Hạc ra rồi ngồi xuống cạnh Sở Hy.

Nhưng anh vừa ngồi xuống, chiếc ghế bên cạnh liền bị kéo nhẹ ra, Thẩm Hạc rất tự nhiên ngồi sát vào anh.

Trong mắt Trần Thanh Đường thoáng qua vẻ ngạc nhiên, còn có một chút ý cười nhạt đến mức khó nắm bắt.

Sở Hy huých khuỷu tay vào Trần Thanh Đường, vẻ mặt kiểu "hai người có chuyện gì đó" rồi cười gian xảo.

Trần Thanh Đường coi như không thấy.

Đồ ăn rất nhanh đã được mang lên, Trần Thanh Đường giơ tay tháo khẩu trang, sau đó cúi đầu ăn phần của mình.

Kết quả là gần ăn xong bữa rồi, Thẩm Hạc vẫn không nói chuyện với anh.

Nhưng Trần Thanh Đường nhận thấy được, đôi mắt của Thẩm Hạc rõ ràng đã nhìn anh không dưới vài lần.

Có lời muốn nói, nhưng lại không mở miệng?

Được thôi.

Trần Thanh Đường đứng dậy: "Tôi đi vệ sinh một lát, mọi người ăn xong đợi tôi nhé."

Sở Hy xua tay: "Đi nhanh về nhanh."

Trần Thanh Đường kéo ghế ra, vòng qua bàn ăn rồi đi ra ngoài.

Nhà vệ sinh ở gần kho của nhà hàng, bên đó ít người nên rất yên tĩnh.

Trần Thanh Đường ban đầu đi không nhanh, nhưng sau khi nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, càng lúc càng rõ ràng ở phía sau, khóe miệng anh khẽ nhếch lên cười, rồi bước nhanh hơn.

Vào nhà vệ sinh, Trần Thanh Đường chỉ đứng trước bồn rửa tay ở cửa, thong thả rửa đôi tay dính chút dầu mỡ.

Rất nhanh, một khuôn mặt anh tuấn khác hiện trong gương.

Thẩm Hạc đứng ngay sau lưng anh, im lặng chờ đợi.

Hắn cao hơn Trần Thanh Đường, khi cúi đầu tầm mắt tự nhiên dừng lại ở phần gáy trắng nõn của anh.

Thẩm Hạc bỗng nhiên phát hiện, ở đốt xương nhô lên nơi gáy Trần Thanh Đường có một nốt ruồi đỏ tươi.

Giống như một đóa mai đỏ nở rộ trong tuyết, vô cùng kiều diễm, hấp dẫn ánh nhìn.

Trần Thanh Đường rửa tay xong ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thẩm Hạc trong gương.

Anh tỏ vẻ hơi ngạc nhiên một cách vừa phải: "Cậu cũng đi vệ sinh à?"

Thẩm Hạc lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh chăm chú: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Trần Thanh Đường rút khăn giấy, chậm rãi lau tay.

Cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!