Chương 5: Cắm sừng

"Thính Thính?"

Nàng gọi cô là: "Thính Thính?"

Chưa từng có ai gọi Ngu Thính bằng cái tên đồng âm này, vì nghe thật kỳ lạ. Cái tên lạ lẫm này lại đến từ một người phụ nữ vừa mới thêm WeChat và gần như là người xa lạ, càng làm cho nó có phần thú vị hơn.

Nàng dường như luôn khiến người khác bất ngờ.

Ngu Thính bất giác nhớ lại dáng vẻ của nàng hôm nay, quyến rũ, dịu dàng, điềm tĩnh. Khi nàng bất ngờ xuất hiện giữa cuộc cãi vã của Ngu Thính và Nhiễm Tuyết, dáng vẻ nàng ngồi xuống trước mặt cô nhẹ nhàng đến mức như thể đã gỡ bỏ hết mọi sự tấn công, ngay cả lực đặt trên đầu gối cũng rất nhẹ. Nàng tỏ ra thân thiết, dường như rất táo bạo, nhưng lại bất ngờ đỏ mặt rồi bỏ chạy.

Ngu Thính hỏi nàng: [Chị nghe thấy hết rồi à?]

Đúng là không nên cãi nhau ở ngoài hành lang, dễ xảy ra bất ngờ. Chuyện quan trọng như vậy lại để chị gái của Nhiễm Tuyết nghe thấy... Nàng muốn làm gì, tại sao lại gửi tin nhắn cho Ngu Thính? Tại sao lại hỏi Ngu Thính như vậy?

Vì tò mò? Quan tâm em gái nên muốn hiểu rõ tình hình? Hay nàng muốn dùng chuyện này để ép Ngu Thính làm điều gì?

Chỉ trong chưa đầy một phút, Ngu Thính đã nghĩ ra mọi khả năng. Cô nằm ườn trên ghế sofa, chống cằm nhìn chằm chằm màn hình chờ đợi phản hồi từ phía đối diện.

Nàng đáp lại: [Ừ, chị đã nghe thấy một ít]

Rất thẳng thắn.

Sự giả dối luôn rất đáng ghét, ngay từ ánh nhìn đầu tiên Ngu Thính đã thấy nàng thật đặc biệt, đến giờ, cảm giác thú vị về nàng vẫn chưa bị phá vỡ. Ngu Thính vui vẻ tiếp tục vòng vèo với nàng.

Ngu Thính thuận đà nhắn lại: [Tôi đang rất phiền muộn, chị Linh có cách gì không?]

Khung chat chìm vào im lặng rất lâu, Nhiễm Linh trả lời tin nhắn rất chậm. Ngu Thính nghĩ câu hỏi này có lẽ cũng sẽ phải chờ vài tiếng như câu mở đầu nếu không vì dòng chữ "Đối phương đang nhập" liên tục nhấp nháy ở đầu màn hình.

Dường như nàng đang cân nhắc cách trả lời.

[Em còn thích Tiểu Tuyết không?] Đột nhiên, một câu hỏi nhảy ra.

Ngu Thính ngây ra, nhườn mày.

[Rất quan tâm đến chuyện tình cảm của em gái nhỉ?]

Là chị gái, điều này thật ra rất bình thường. Nàng trả lời: [Ừ]

Ngu Thính nhắn lại ngay lập tức: [Thích chứ]

[Cô ấy trẻ con, thích hờn dỗi, tôi phải nhường nhịn cô ấy. Chúng tôi có tình cảm tốt từ bé, cô ấy thật sự rất đáng yêu, tất nhiên là tôi thích cô ấy rồi]

Cuối cùng, Ngu Thính còn chu đáo bổ sung một câu: [Chị yên tâm nhé!]

Những lời này Ngu Thính nói ra mà không hề cảm thấy nặng nề, giống như uống một ly nước lọc, hoàn toàn bình thản, cô thật sự rất giỏi việc này. Chỉ là không biết những lời đó đã tạo ra tác động gì đối với đối phương. Nhiễm Linh im lặng rất lâu, lâu đến mức Ngu Thính đặt điện thoại xuống, đi rửa mặt, thay đồ ngủ và nằm lên chiếc giường rộng rãi nhưng cô quạnh, tắt máy rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi mở lại điện thoại, cô mới thấy hai tin nhắn mới hiện lên trên màn hình—

[Cảm ơn em lần trước đã giúp chị giải vây]

[Khi nào chị có thể mời Thính Thính ăn cơm đây?]

Nàng lại một lần nữa chuyển chủ đề.Nhiễm Tuyết có cuộc thi cần chuẩn bị ở Pháp, chỉ xin nghỉ một tuần để về nước. Ngu lão gia vẫn canh cánh chuyện hai người cãi nhau mà chưa làm hòa, gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại bảo Ngu Thính đến nhà họ Nhiễm rủ Nhiễm Tuyết đi chơi. Ngu Thính đã phớt lờ vài ngày, cô đã cho Nhiễm Tuyết thời gian suy nghĩ, nhưng Nhiễm Tuyết vẫn không đưa ra câu trả lời. Cô cần phải đến hỏi rõ ràng trước khi người đó lại một lần nữa rời đi, cũng như để đưa ra lời cảnh cáo.

Ngày trước khi Nhiễm Tuyết lên máy bay, Ngu Thính lại một lần nữa đến Nhiễm gia.

Ba mẹ Nhiễm Tuyết tất nhiên rất chào đón, họ đã khuyên Nhiễm Tuyết không biết bao nhiêu lần rằng khó khăn lắm mới có dịp về nước, nên hãy hẹn gặp A Thính. Không hiểu tại sao Nhiễm Tuyết lại bướng bỉnh không chịu ra ngoài, rõ ràng sắp đi mà hai người còn chưa gặp mặt. Điều này khiến Trịnh Thấm Yến lo lắng, bà chắc chắn hai đứa đã cãi nhau. Cãi nhau mà không chịu nói chuyện hay nhận lỗi, nếu ảnh hưởng đến tình cảm thì phải làm sao đây?

Ngu Thính chủ động đến nhà, như một vị cứu tinh. Bao nhiêu phiền muộn những ngày qua Trịnh Thấm Yến đều trút lên người Ngu Thính, mong cô sẽ giải quyết. Chỉ khi giải quyết xong, bà mới có thể an tâm ngồi xuống uống một tách trà, và những lo lắng, bồn chồn trong lòng mới có thể tan biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!