Chương 49: Nhập viện

Thính Thính lại sao vậy?

Nhiễm Linh ngước nhìn Ngu Thính ngồi trước mặt mình, biểu cảm lại trở nên lạnh lùng, Nhiễm Linh cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Chẳng lẽ Thính Thính lại nhớ ra mình vẫn đang giận sao? Đã đến mức này rồi mà vẫn còn giận à, không hiểu rốt cuộc là chuyện gì đã khiến cô tức giận lâu đến thế. Nàng đã rất cố gắng mà vẫn chưa làm cô nguôi giận được.

Nhiễm Linh mím môi, nghe theo lời Ngu Thính, bắt đầu tự luyện tập dưới ánh mắt dõi theo của cô. Nhưng lại không suôn sẻ chút nào, không có Ngu Thính ở bên đỡ lấy, nàng mất hẳn cảm giác an toàn, căng thẳng hơn trước rất nhiều, liên tục nín thở thất bại, bị sặc nước mấy lần liền.

Không chịu nổi, Nhiễm Linh nắm lấy thành bể, ho sặc sụa, trông thật lúng túng.

Nhìn nàng trong tình cảnh bất lực, yếu đuối trong hồ bơi, Ngu Thính không khỏi mềm lòng, vươn tay nắm lấy cánh tay nàng, giúp nàng lên bờ.

Nhiễm Linh ôm cô, thở d. ốc, Ngu Thính vỗ nhẹ lưng nàng, dịu dàng nói: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi, lần sau tập tiếp."

Nhiễm Linh tựa vào vai cô, nhắm mắt lại.

Được......

Trời cũng đã tối, nơi này không gần nhà, phải hơn một tiếng lái xe mới về đến nơi. Tập bơi đã tiêu tốn không ít sức lực, cả hai đều không muốn đi xa, quyết định sẽ ngủ lại đây một đêm. Sau khi nghỉ ngơi một chút, tắm nước nóng xong, cũng vừa qua mười giờ.

Nhiễm Linh sau khi tắm xong trông có vẻ kiệt sức, mặt mày uể oải, toàn thân không còn chút sức lực. Ngu Thính hỏi nàng có chuyện gì, nàng ôm lấy cô, nói rằng mình chỉ muốn đi ngủ.

Tối qua cả hai đều không ngủ ngon, hôm nay lại vận động cả ngày, Ngu Thính cũng thấy mệt, huống chi là một người yếu đuối như nàng.

Nghĩ rằng nàng chỉ đơn giản là kiệt sức, Ngu Thính không để tâm nhiều, chiều theo ý nàng, không làm thêm gì, tắt đèn ngủ.

Nhiễm Linh không quen giường lạ, nhưng dù không phải ở nhà, giường đệm nơi này vẫn là nơi Ngu Thính đã từng ngủ, còn vương lại mùi hương của cô. Nàng ôm lấy Ngu Thính, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ban đầu họ ôm nhau ngủ một cách bình yên, nhưng đến nửa đêm, dần dần, Ngu Thính cảm thấy trong lòng mình càng lúc càng nóng, nóng đến mức cô có hơi khó thở. Tỉnh dậy, Ngu Thính chống người lên, phát hiện ra — Nhiễm Linh đang sốt........

Nhiệt độ cơ thể của nàng cực kỳ cao, đo một cái đã hơn ba mươi chín độ, ý thức mơ hồ, gọi thế nào cũng không tỉnh. Ngu Thính không dám chậm trễ, ngay lập tức ôm lấy nàng chạy đến bệnh viện.

Đường đến bệnh viện lúc nào cũng đầy sự dày vò.

Ngu Thính ôm nàng trong lòng, cúi đầu chăm chú quan sát nàng từng chút một.

Nhiệt độ cơ thể của Nhiễm Linh càng lúc càng cao, ý thức của nàng cũng càng lúc càng mờ mịt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn ngất đi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên yếu ớt từ trong cổ họng, trông có vẻ rất khó chịu.

Thấy nàng khó chịu, trong lòng Ngu Thính cũng căng thẳng và lo lắng, cô áp cằm lên trán nàng ấy, dịu dàng thì thầm an ủi: "Đừng sợ, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi, đến bệnh viện sẽ không khó chịu nữa..."

Nhiễm Linh níu lấy cổ áo Ngu Thính, cuộn người lại, yếu ớt than thở — Quá mức lệ thuộc, quá mức tin tưởng, quá ngoan ngoãn.

Lòng Ngu Thính đột nhiên đau nhói.

Tâm trạng phức tạp và căng thẳng, Ngu Thính thật sự lo lắng Nhiễm Linh sẽ gặp chuyện không hay, chỉ hy vọng xe chạy nhanh thêm một chút, mong rằng nỗi đau của nàng có thể sớm được xoa dịu… Ngu Thính như thể đã quên mất điều gì đó vô cùng quan trọng.

Đến bệnh viện, cần phải kiểm tra, cần bệnh nhân mô tả cảm giác của mình, cần biết rõ có bị dị ứng thuốc, có tiền sử bệnh gì hay không. Mà những điều quan trọng này, Ngu Thính là người đưa nàng đến, lại hoàn toàn không biết.

Lúc này, Nhiễm Linh đầu óc mơ hồ, mất đi cảm giác, khó chịu đến mức hầu như không còn ý thức, chỉ có thể gắng gượng dùng ngôn ngữ ký hiệu để trả lời.

Bác sĩ không hiểu ngôn ngữ ký hiệu, theo phản xạ hỏi Ngu Thính: "Cô ấy có ý gì vậy?"

Ngu Thính giật mình, không thể trả lời.

Bác sĩ cũng ngạc nhiên. "Cô… chẳng phải là vợ của cô ấy sao?""Viêm phổi do hít phải chất lạ, may mà cô đưa đến bệnh viện ngay lập tức, điều trị kịp thời nên có lẽ sẽ không để lại hậu quả nghiêm trọng. Nhưng phải nằm viện vài ngày, vẫn sẽ khó chịu một chút. Tốt nhất là để gia đình chuẩn bị các món dinh dưỡng, bồi bổ cho cô ấy."

"Thường ngày cũng cần chú ý nhiều hơn, tình trạng này tốt nhất đừng để lặp lại. Sức đề kháng của cô Nhiễm quá yếu, không chừng sẽ gây tổn thương không thể phục hồi cho phổi."

"... Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!