Chương 39: Ngoan ngoãn

"Ưm..."

Đó là một nụ hôn cực kỳ hung hãn, khi Ngu Thính cúi xuống, theo bản năng, Nhiễm Linh đưa tay lên chống vào vai cô, nhưng sự tự vệ của nàng yếu ớt như thể đang v. uốt ve đối phương vậy. Tay của Ngu Thính siết chặt lấy chiếc cổ mỏng manh của nàng, tư thế đầy kiểm soát. Nàng hé môi để hít thở, ngay lập tức, chiếc lưỡi của Ngu Thính xâm lược một cách độc đoán, trao đổi nước bọt với nàng.

Nụ hôn lần này không giống với những lần trước đây, Ngu Thính dường như mất đi sự điềm tĩnh, mang theo sự cấp thiết và khao khát giống như Nhiễm Linh

- Có phải Thính Thính cũng khao khát nàng không?

Điều này khiến Nhiễm Linh vô cùng xúc động, từ bỏ phản kháng, vội vã vòng tay ôm lấy cổ cô, ngửa đầu cố gắng đáp lại.

Thính Thính...

Thính Thính đang hôn nàng...

Say rượu và nóng bỏng, toàn thân Nhiễm Linh tỏa ra một mùi hương ẩm ướt và mềm mại, rất nhanh chóng Ngu Thính cũng trở nên ướt át. Trong gara không có điều hòa, cả hai đều toát một lớp mồ hôi mỏng. Đáng lẽ Ngu Thính phải ghét cái cảm giác dính nhớp này, nhưng cô không quan tâm, ngậm lấy môi và hôn nàng hết lần này đến lần khác, lần sau sâu hơn lần trước, không có dấu hiệu dừng lại. Nhiễm Linh không thể chịu đựng được, hai tay lóng ngóng ôm lấy khuôn mặt của cô, nhíu mày cố gắng phối hợp.

Ngu Thính rất thành thạo trong việc hôn, còn Nhiễm Linh không có nhiều kinh nghiệm. Nàng nhiều lần bị hụt hơi, tiếng rên rỉ cầu xin phát ra từ cổ họng. Khi nghe tiếng rên rỉ đáng thương của Nhiễm Linh, Ngu Thính sẽ tạm tha cho nàng, chỉ hôn vào khóe môi, rồi từ đó hôn xuống cằm, rồi đến cổ... Ngu Thính từ từ buông tay ra, nhìn thấy trên cổ nàng một vết hằn đỏ do bị siết chặt.

Da nàng quá mỏng, chỉ cần một chút lực là đã để lại dấu vết.

Nhìn chằm chằm vào đó, không hiểu sao Ngu Thính bỗng bị mê hoặc, nhanh chóng quay lại hôn đôi môi đang thở d. ốc của Nhiễm Linh.

Dường như cô càng thêm phấn khích hơn so với lúc nãy.

Cô muốn quá nhiều... Nhiễm Linh thực sự không chịu nổi, bắt đầu đẩy vai cô, nhưng không đẩy ra được. Nàng định quay mặt đi để thở, nhưng ngay khi vừa quay đi, cổ tay nàng đã bị Ngu Thính nắm chặt, cằm cũng bị giữa, quay mặt nàng lại –

Ngu Thính vô cùng bá đạo, lại cúi xuống, chặn đôi môi của nàng một lần nữa.

Không phải Ngu Thính không cho nàng thời gian nghỉ ngơi, cô chỉ ngậm lấy môi của Nhiễm Linh, từ từ cọ xát, hôn một lát rồi mới tiếp tục đưa lưỡi vào miệng nàng, hôn sâu thêm một lần nữa.

Nhiễm Linh không thể chống đỡ nổi nụ hôn này, nhưng khó ở chỗ nàng không thể diễn đạt, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ ướt át từ cổ họng, nhưng chẳng có tác dụng gì, nàng vẫn bị Ngu Thính đè xuống hôn mãi.

Thính Thính thực sự rất thành thạo. Có phải đã hôn rất nhiều phụ nữ rồi không? Khi hôn người khác cũng như thế này sao? Hứng khởi, bá đạo, chiếm hữu đến vậy... Đầu óc Nhiễm Linh dần trở nên mơ hồ, vô số ý nghĩ lộn xộn ùa vào, nàng gần như quên mất mình đang ở đâu.

"... Hôn mà cũng khóc được sao?"

Không biết đã bao lâu trôi qua, Ngu Thính cuối cùng cũng buông môi nàng ra, Nhiễm Linh thả mình xuống ghế, khuôn mặt đỏ bừng, thở d. ốc, đôi mắt nàng đã mờ đi vì nước mắt, những giọt lệ vô thức lăn dài khỏi khóe mắt.

Ngu Thính chống người phía trên nàng, tiếp tục hôn nhẹ vào đôi môi nàng, còn đang đắm chìm trong dư âm của nụ hôn, chợt nhận ra Nhiễm Linh dường như thực sự đang thở rất khó khăn.

Ngu Thính chợt nhớ ra, nàng có vấn đề về tim, sức khỏe yếu, nàng mong manh dễ vỡ và cần được chăm sóc cẩn thận hơn bất cứ ai.

"Xin lỗi, chị có khó chịu không?"

Ngu Thính cảm thấy áy náy, ôm nàng vào lòng, dùng khăn giấy lau nước mắt cho nàng, vuốt nhẹ lưng giúp nàng dễ thở hơn. Ngu Thính rất tỉ mỉ lau sạch những giọt lệ quanh mắt nàng, hốc mắt nàng hiện lên một màu hồng đào rõ rệt, trông thật yếu đuối. Nhiễm Linh ôm lấy eo cô, tựa vào vai cô, nhẹ nhàng lắc đầu.

— Không khó chịu.

Thính Thính không cần xin lỗi về chuyện này, nàng rất thích. Cô có dữ dội hơn một chút cũng không sao, nàng đặc biệt thích điều đó.

Nhiễm Linh rất phụ thuộc vào Ngu Thính, như một mảnh ngọc bích dính sát vào người cô, cảm giác ôm thật dễ chịu, dù cả hai đều đã đổ mồ hôi vẫn không muốn buông ra. Ngu Thính lặng lẽ ôm lấy Nhiễm Linh, giúp nàng điều hòa hô hấp, khi thấy nàng đã ổn hơn, Ngu Thính mới hỏi: "Còn chóng mặt không?"

Nhiễm Linh vẫn say, chìm đắm trong vòng tay cô, một lúc sau mới nhận ra Ngu Thính đang hỏi, nàng lắc đầu, tỏ ý không còn khó chịu nữa.

"Vậy chúng ta về thôi."

Nhưng với trạng thái mơ màng thế này, Ngu Thính cảm thấy không yên tâm, cô hỏi: "Chị tự đi được không?"

Nhiễm Linh úp mặt vào cổ cô, im lặng không trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!