Chương 33: Đồng hành

Khi Ngu Thính tỉnh dậy khi ngoài trời đã tạnh mưa, rèm cửa đã được kéo ra một chút, ánh nắng sau cơn mưa chiếu vào, trong phòng không bật điều hòa, Ngu Thính không đắp chăn, ánh sáng vừa vặn rơi trên eo cô.

Cô mở mắt ra, bị ánh sáng làm chói mắt một chút, cô nhíu mắt lại một lúc để thích nghi, rồi mới hoàn toàn mở mắt, chống người ngồi dậy, bên giường đã trống không.

Cô nhìn sang, thấy điện thoại đặt trên tấm sạc không dây ở tủ đầu giường, pin đã sạc đầy và tự động ngắt điện.

Không có cảm giác quá khó chịu, Ngu Thính tửu lượng rất tốt, uống điều độ thì hôm sau sẽ không khó chịu. Bình thường cô cũng rất ít khi say, ít đến mức hiếm khi cô say đến nỗi mơ màng, mất kiểm soát và làm những điều bất hợp lý.

Tối qua...

Thực ra vừa rồi Ngu Thính có một giấc mơ, giấc mơ bị ngắt quãng, khiến cô không thể phân biệt rõ giữa mơ và thực.

Môi và lưỡi của Nhiễm Linh mềm mại như chính con người nàng, kỹ thuật hôn cũng non nớt như Ngu Thính đã dự đoán, đối diện với sự tấn công, sự đáp lại của nàng không có quy tắc nào, vừa ngại ngùng vừa chủ động... Ngu Thính hôn nàng, nhìn thấy nàng nhíu mày, trong mắt chất chứa lớp sương cảm xúc. Biểu cảm ấy vừa như đang cầu xin tha thứ, vừa như đang khát khao.

Họ nắm tay nhau nhanh chóng trở về phòng, không nhớ quá trình đã xảy ra những gì, chỉ nhớ khi nằm trên giường, Ngu Thính lật người, đè nàng xuống và hôn rất lâu... Ký ức này dần dần trở nên mờ ảo khi cô tỉnh táo hơn, Ngu Thính phán đoán đó chỉ là giấc mơ của cô. Nửa đêm, giấc mơ ngắt quãng vẫn tiếp diễn như vậy.

— Cô đã hôn Nhiễm Linh. Ban đầu không hề có dự định làm thế, nhưng h. am muốn bỗng trở nên mạnh mẽ đến mức mất kiểm soát, là tác dụng của rượu sao? Hay là tác dụng của Nhiễm Linh?

Nhiễm Linh không ở trong phòng, nàng đã đi đâu rồi? Rõ ràng nàng không ở đây, nhưng trong phòng vẫn ngập tràn hương hoa nhài nhè nhẹ từ nàng, khiến Ngu Thính có cảm giác mình đang ở trong thế giới của nàng.

Tất cả mọi thứ ở đây đều do nàng tỉ mỉ sắp đặt, nếu đây là thế giới của động vật, thì đây chính là lãnh thổ của nàng.

Ngu Thính liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rưỡi. Hiếm khi cô ngủ sâu và muộn như vậy.

Cô dậy và vào phòng tắm rửa mặt. Trên bồn rửa mặt có rất nhiều chai lọ của Nhiễm Linh, đó là một bằng chứng tinh tế cho thấy họ thực sự sống cùng nhau. Ngu Thính nheo mắt ngắm nghía, trong đầu bỗng dưng hiện lên hình ảnh của Nhiễm Linh. Cởi bỏ chiếc áo choàng lỏng lẻo trên người, cô thay vào một chiếc áo sơ mi hoa nhí thoải mái, tinh thần sảng khoái bước xuống lầu tìm người.

Tầng một không thấy bóng dáng Nhiễm Linh, dì Tống nghe thấy tiếng động từ cô, từ phòng chứa đồ ló đầu ra, "Tiểu Ngu dậy rồi hả? Đói bụng rồi phải không? Sắp đến trưa rồi, để dì Tống làm bữa sáng cho cháu nhé, cháu đợi một chút..."

"Không cần vội, cháu không đói." Ngu Thính hỏi: "Chị Linh đâu rồi?"

"Ồ, Tiểu Linh chắc đang ở ngoài vườn ngắm hoa, cháu ra ngoài là gặp ngay thôi."

Ngu Thính mỉm cười: "Cảm ơn dì Tống."

Sau cơn mưa thời tiết rất đẹp, trời xanh trong vắt. Phía sau biệt thự là khu vườn. Khu vườn rất rộng, phải đến mấy trăm mét vuông, có đầy đủ hồ bơi, vườn hoa, và phòng trà. Một căn biệt thự như vậy ở trung tâm Vân Thành rất hiếm có, giá trị lên tới cả tỷ.

Cửa sau dẫn ra vườn đang mở, vừa bước qua ngưỡng cửa, liền cảm nhận rõ sự khác biệt giữa trong và ngoài. Sau cơn mưa, trời không còn nóng hay ngột ngạt nữa, không khí mang theo vị đất ẩm kết hợp với hương hoa tươi mát. Sự dễ chịu của thiên nhiên luôn khiến con người thoải mái. Ngu Thính chỉ thích tặng hoa hồng, trước đây, cô không có ấn tượng tốt thế này về hoa.

Nghĩ đến hoa, cô liền nghĩ đến người phụ nữ có thân hình mềm mại, hương hoa lan tỏa từ xương quai xanh đến sau tai.

Tìm kiếm xung quanh, Ngu Thính nhận ra bóng dáng của Nhiễm Linh, nàng đang ngồi xổm trước một bụi hồng leo trắng, có lẽ đang quan sát điều gì đó.

Ngu Thính bước tới, mở miệng gọi nàng: "Chị Linh."

Nhiễm Linh nghe tiếng thì đứng dậy, ngoái đầu nhìn.

Gương mặt mộc, mái tóc đen dài buông nhẹ xuống trước ngực, nàng luôn thích mặc váy, một chiếc váy dài thanh nhã làm tôn lên vẻ dịu dàng và xinh đẹp của nàng. Ánh mắt chạm nhau, nàng mỉm cười rạng rỡ với Ngu Thính. Đôi mắt nàng rất đẹp, đó là đôi mắt hoa đào tiêu chuẩn và độc đáo, vừa linh hoạt vừa tinh tế.

Nàng vừa xuất hiện trước mắt, như chạm đến một cơ quan nào đó, hình ảnh trong chiếc xe đóng kín tối qua, vẻ quyến rũ ẩn giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng của nàng lại nhanh chóng hiện lên trong đầu Ngu Thính.

Từng trải qua dư vị sẽ càng khiến con người nhớ mãi không quên.

Ngu Thính bước gần đến nàng, Nhiễm Linh đứng tại chỗ chờ cô, trên khuôn mặt là nụ cười dịu dàng và chào đón. Với Ngu Thính, nàng luôn tỏ ra chiều chuộng.

"Chị đang ngắm hoa sao?" Ngu Thính dịu dàng hỏi, Nhiễm Linh gật đầu, Ngu Thính nói: "Hoa ở nhà đẹp quá."

Đây là lời khen cho gu thẩm mỹ của Nhiễm Linh, nàng khẽ cong môi, lấy điện thoại ra gõ chữ: [Thính Thính dậy rồi à? Có thấy không thoải mái chỗ nào không? Có đau đầu không?]

Tối qua uống say, sáng nay lẽ ra nàng phải chuẩn bị cho cô một ly nước mật ong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!