Chương 32: Cún nhỏ

Bất tri bất giác, họ đã ngồi trong xe nửa tiếng. Nhiễm Linh rời khỏi đùi của Ngu Thính, lục túi lấy khăn giấy, không bận tâm đến vẻ ngoài của nàng trông còn lôi thôi hơn cả Ngu Thính, ôm lấy khuôn mặt của cô, cẩn thận lau cánh môi ướt át của cô.

Sau nụ hôn, cơn say của Ngu Thính trở nên rõ ràng hơn, nhưng không phải là cảm giác say thông thường khiến người ta đau đầu, khó chịu, hay mơ hồ, mà ngược lại là một sự lười biếng thong dong. Cô giống như một con cáo no nê, chìm vào ghế tựa mềm mại, ánh mắt dán chặt vào đôi môi đỏ hồng vì bị hôn của Nhiễm Linh, ý cười và khát khao trong mắt không hề che giấu, tận hưởng sự phục vụ tận tâm của chị Linh.

Nhiễm Linh bị ánh mắt chăm chú của Ngu Thính nhìn đến mất tự nhiên, nhưng Ngu Thính không có ý định giải thoát cho nàng, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn. Sau khi lau sạch môi cho cô, Nhiễm Linh lại nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài vừa bị nàng làm rối trong lúc quá đỗi xúc động, khôi phục lại vẻ chỉnh tề cho Ngu Thính, sau đó mới lau sạch vết son và những dấu ướt đọng trên đôi môi mình.

Không chỉ là ở trên môi, dấu son của Ngu Thính còn in lên cổ nàng, má nàng, và cả xương quai xanh nữa. Sau khi ăn kẹo, cô đã hôn nàng rất nhiều... Nhiễm Linh ở trước gương trang điểm một lúc lâu mới tạm thời lau sạch được.

"Có thể ra ngoài được chưa?" Sau nụ hôn, giọng nói của Ngu Thính đã nhuốm một vẻ khàn khàn lười biếng nhưng đầy thỏa mãn.

Cô hỏi như thể Nhiễm Linh vì quá đói khát mà dính lấy cô hôn rất lâu...

Dù xe mở điều hòa, nhưng đóng cửa sổ khiến không gian có phần ngột ngạt, lời trêu ghẹo của Ngu Thính quá rõ ràng khiến mặt Nhiễm Linh đỏ bừng, nàng ngượng ngùng gật đầu, rồi đưa tay mở cửa xe.

"Tôi hơi chóng mặt," Ngu Thính giơ tay về phía nàng, nhẹ nhàng nói: "Chị Linh phải dìu tôi thôi."

Dì Tống đã sớm nghe thấy tiếng xe vào nhà từ lâu, đợi sẵn trong phòng khách nhưng mãi không thấy ai vào. Dì thắc mắc không hiểu chuyện gì, muốn ra gara xem thử nhưng lại sợ nhìn thấy cảnh không nên thấy, đành ngồi lại trên ghế sofa chờ một lúc lâu.

Cuối cùng, dì thấy hai người đi vào. Nhiễm Linh đỡ Ngu Thính, cả hai đều có vẻ hơi lạ, Tiểu Ngu thì say rượu. Mặt Tiểu Linh lại đỏ bất thường. Dì Tống là người từng trải, nhìn cái là biết ngay, trong lòng khẽ thở dài, tiến lên: "Về rồi hả? Tiểu Ngu uống rượu sao? Có cần dì Tống pha cho tách trà không?"

Ngu Thính nói: "Không cần đâu, bọn cháu lên lầu trước, dì Tống nghỉ ngơi sớm đi."

Giọng Ngu Thính rất bình thường, dì Tống liếc nhìn Nhiễm Linh, thấy nàng cũng gật đầu, mới nói: "Ừ được, hai đứa ngủ sớm nhé."

Ngu Thính mỉm cười.

Mấy ngày không về, bố trí trong phòng ngủ vẫn y nguyên như trước khi rời đi, sạch sẽ, ấm áp, hương hoa thoang thoảng, khiến người ta có cảm giác an toàn.

Đóng cửa phòng, Nhiễm Linh quay đầu nhìn cô.

"Sao vậy?" Ngu Thính hỏi.

Giọng điệu chậm rãi của Ngu Thính khiến Nhiễm Linh nhớ lại khoảnh khắc trong xe...

"Vẫn chưa đủ sao?"

"Hết kẹo rồi, còn muốn chơi tiếp à?"

"......"

Mặt Nhiễm Linh lại đỏ bừng, không muốn để Ngu Thính nghĩ nàng quá thèm khát, nàng kéo cô ngồi xuống sofa, nhắn tin cho cô: [Thính Thính nghỉ ngơi một lát, để chị lấy nước cho em, rồi chuẩn bị quần áo để em thay]

Ngu Thính cười nhẹ, rất lịch sự: "Được, cảm ơn chị."

Một cốc nước ấm được mang đến trước mặt, Ngu Thính uống xong rồi đứng dậy đi tắm. Rõ ràng cô không say, rất tỉnh táo, khi hết hứng thú rồi thì bước chân cũng rất vững vàng. Nhiễm Linh vẫn lo lắng cô sẽ trượt ngã trong phòng tắm nên luôn chú ý đến âm thanh bên trong.

Qua lớp kính mờ, bóng dáng cô lộ ra mờ ảo, đôi vai rộng, eo thon, mái tóc dài như thác đổ, mang trong mình sức sống hoang dã. Cô giơ tay lên rồi lại hạ xuống, búi tóc lên, ngẩng đầu dưới vòi nước... Rõ ràng là trong căn phòng ngủ yên tĩnh, nhưng Nhiễm Linh lại cảm thấy như mình đang ở bên bờ biển, lòng dạ rộn ràng và cảm giác khác lạ cứ dâng trào không dứt, như bị từng đợt sóng đưa lên cao. Trái tim yếu đuối của nàng luôn quá tải vì Ngu Thính.

Ngu Thính tắm rất nhanh, quấn một chiếc áo choàng bước ra, vải mềm mại rũ xuống trên cơ thể cô, làm nổi bật vóc dáng tuyệt đẹp của cô. Có lẽ vì quá mệt, cô không gội đầu, mái tóc dài được búi cao, vừa đi vừa tháo dây buộc tóc ra, mái tóc dài đen dày như rong biển rơi xuống, tô điểm thêm cho khuôn mặt mộc trắng mịn và cân đối của cô.

Vẻ mặt Ngu Thính thư thái, liếc nhìn Nhiễm Linh, nói: "Đến lượt chị rồi."

— Đến lượt chị rồi.

Nhiễm Linh không biết câu này của cô có mang hàm ý nào không, chỉ là suy nghĩ của nàng có phần bay bổng. Bước vào phòng tắm, nơi này vẫn còn vương lại dấu vết còn sót lại của Ngu Thính. Mùi sữa tắm đậm đà, cùng với những vệt nước trên sàn chưa khô hết.

Nhìn chằm chằm vào những vệt nước đó, sáng loáng, có chút phản chiếu ánh sáng. Khiến nàng liên tưởng đến chiếc điện thoại trong góc ghế của Ngu Thính khi họ hôn nhau, những tin nhắn liên tục bật lên, Ngu Thính siết chặt eo nàng, hôn sâu và dày vò, để mặc cho màn hình sáng lên rồi chợt tắt, chói mắt, mang lại sự thỏa mãn.

Nhiễm Linh nhắm mắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!