Chương 30: Mập mờ

Từ khi tỉnh dậy, chờ đợi một cách mơ hồ, đến khi bắt đầu làm việc hai tiếng sau, Ngu Thính mới nhận được tin nhắn chúc buổi sáng từ nàng.

Nhiễm Linh không có thói quen dậy sớm và tập thể dục, nàng rất thích ngủ nướng.

Lúc Ngu Thính rảnh rỗi, liền trò chuyện với nàng một lúc. Tới buổi tối, bức tranh mà nàng nhắc đến tối qua dường như đã hoàn thành, không đợi Ngu Thính về, Nhiễm Linh đã đặc biệt chụp ảnh gửi cho cô.

Ngu Thính vừa nhìn đã nhận ra.

Đó là bức tranh mô tả Ngu Thính từ góc nhìn của Nhiễm Linh, cùng với bó hoa hồng màu hồng nhạt hôm qua.

Trong bức tranh, người phụ nữ mặc bộ vest đen đang ngồi trên ghế, chân vắt chéo, chống tay lên bàn, mắt nhìn xuống, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa, cúi đầu ngửi hương hoa và mỉm cười.

Ngu Thính cúi đầu ngửi hương hoa, còn Nhiễm Linh thì cúi đầu nhìn cô. Cảnh tượng đó in sâu vào tâm trí nàng, sau khi đưa Ngu Thính đến sân bay, trở về nhà, Nhiễm Linh đã bắt đầu vẽ, cho đến tận 11 giờ đêm khi Ngu Thính trả lời tin nhắn của nàng.

"Đây là dành cho tôi sao?" Ngu Thính hỏi.

Nhiễm Linh đáp: [Đương nhiên không thể tặng Thính Thính cho bất kỳ ai]

Không thể tặng Thính Thính cho bất kỳ ai?

Ngu Thính ngẩn người, bật cười.

Có lẽ vì cảm thấy thú vị, Ngu Thính đã lưu lại bức ảnh, không cần xin phép, đăng một bài viết lên vòng bạn bè, không kèm theo chú thích nào.

Nhiều người đã thích và bình luận về bài viết của Ngu Thính, rất nhanh chóng, cô cũng nhìn thấy ảnh đại diện của Nhiễm Linh.

Khi chia tay ở sân bay, sự dính dấp không nỡ của Nhiễm Linh cộng với ký ức về việc cô đã lặng lẽ ra nước ngoài khiến nàng có chút lo lắng, Ngu Thính nghĩ rằng Nhiễm Linh sẽ rất bám dính cô trong hai ngày này. Thậm chí cô đã chuẩn bị tinh thần cho những tin nhắn dồn dập. Nhưng không, tần suất nhắn tin của Nhiễm Linh không cao, nhiều nhất là những tin nhắn quan tâm và chăm sóc vào giờ ăn hoặc giờ nghỉ ngơi, thỉnh thoảng gửi những bức ảnh về hoa cỏ trong nhà.

Ngu Thính giữ đúng lời hứa, mỗi tin nhắn đều trả lời lại, mỗi tối đều gọi video để ngủ cùng nàng.

Hai ngày trôi qua thật nhanh.Công việc ở Việt Thành rất thuận lợi, sau bữa trưa cuối cùng với khách hàng, Ngu Thính đã nhờ trợ lý đặt vé máy bay vào lúc 3 giờ chiều, hạ cánh lúc 5 giờ rưỡi ở Vân Thành. Nhiễm Linh sẽ đón cô ở sân bay, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, thẳng tiến về nhà tổ, thời gian vừa đủ.

Quyền lực của gia tộc Nhiễm thuộc về bà Nhiễm, không giống như gia đình của Ngu Thính chỉ có người ba đã mất là con trai duy nhất. Đối với Nhiễm gia, bà Nhiễm có đến năm người con, ba trai hai gái, trong đó Nhiễm Long là con út, ông có hai chị gái và hai anh trai, đều đã sớm vào tập đoàn và ổn định vị trí. Nhiễm Long là người cuối cùng, cũng là người có quyền lực yếu nhất trong gia đình luôn tranh chấp công khai và bí mật này.

Người ta nói rằng con út thường được cưng chiều, nhưng bà Nhiễm lại cho rằng ông ấy nhút nhát, không coi trọng.

Vài năm trước, các anh chị em còn hòa thuận, nhưng sau khi lập gia đình, họ bắt đầu tranh giành lợi ích một cách gay gắt. Nhiễm Long bị áp bức và xem thường suốt bao năm qua, cuối cùng cũng đã có cơ hội, bằng cách kết nối với Ngu gia.

Con gái của ông đã kết hôn với người thừa kế của Tập đoàn Ngu Thị, mỗi ngày Nhiễm Long đều vui vẻ mong chờ ngày mừng thọ của lão phu nhân, chỉ để dẫn theo Ngu Thính, nhằm răn đe anh chị của mình.

Trên đường có ùn tắc giao thông vào giờ cao điểm, Trịnh Thấm Yến gọi điện thoại đến hỏi khi nào họ mới tới. Nhà tổ ở ngoại ô, còn khoảng ba mươi phút nữa, sẽ đến lúc 6 giờ rưỡi.

"Được rồi. Con biết rồi, dì yên tâm."

Ngồi ở ghế sau cùng với Nhiễm Linh, Ngu Thính cúp máy, Nhiễm Linh nhẹ nhàng rút điện thoại của cô, giữ trong tay và tắt màn hình, ẩn đi những tin nhắn vừa hiện lên trên màn hình của Ngu Thính.

"Chị làm gì với điện thoại của tôi vậy?" Ngu Thính nhướng mày hỏi.

Nhiễm Linh lấy điện thoại của mình ra gõ chữ, đưa đến tay Ngu Thính: [Thính Thính đừng nhìn điện thoại nữa, mắt có quầng thâm rồi, mấy ngày nay chắc bận lắm, dựa vào chị mà ngủ một chút đi]

Ngu Thính đã trang điểm, cô không ngờ Nhiễm Linh lại chú ý đến từng chi tiết như vậy. Cũng không nghĩ rằng Nhiễm Linh sẽ trực tiếp lấy đi điện thoại của cô, vốn nghĩ chị Linh luôn mềm yếu, hoàn toàn thuận theo cô. Thật ra đôi khi chị Linh cũng rất ra dáng "tỷ tỷ".

Tất nhiên, dáng vẻ "tỷ tỷ" này xuất phát từ việc nàng đau lòng khi thấy Ngu Thính những ngày này sớm hôm đều bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi, vừa xuống máy bay còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị kéo đi tham dự bữa tiệc mừng thọ.

"Ồ~" Ngu Thính không tính toán với nàng, điện thoại cứ để cho nàng giữ, cô tựa vào ghế, nhắm mắt lại: "Được thôi."

Đến nhà tổ đúng giờ, Nhiễm Long và vợ ra ngoài đón họ, nhiệt tình tìm chủ đề nói chuyện, giới thiệu về nhà tổ của Nhiễm gia. Nhiễm gia đúng là đông đúc, chỉ trong sân đã thấy năm sáu đứa trẻ đang chơi đùa, đều là cháu chắt của Nhiễm phu nhân, còn có cả những đứa trẻ lai, nghe nói vừa từ nước ngoài trở về, đặc biệt đến để chúc mừng sinh nhật bà Nhiễm.

Khi bước vào phòng khách, Ngu Thính không cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy Nhiễm Tuyết. Dĩ nhiên cô sẽ đến dự tiệc sinh nhật của bà nội, chỉ có điều trông có vẻ không được khỏe lắm, gương mặt hốc hác, ngồi trên ghế sofa bên cạnh, nghịch điện thoại, vẻ mặt u ám, không biết đang làm gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!