Chương 115: Kết thúc chính văn

Nhiễm Linh nhận chiếc nhẫn từ Ngu Thính, còn chụp lại rồi đăng lên mạng khoe, tuy nhiên tạm thời nàng vẫn chưa ký vào bản thỏa thuận tiền hôn nhân.

Nhưng lý do không phải để khiến Ngu Thính đau lòng, mà vì nàng muốn đổi lại họ.

Dạo này, nội bộ gia tộc Nhiễm náo loạn, bà Nhiễm tức giận đến mức trách mắng hết con cái. Bà cũng nghe nói về chuyện của Nhiễm Linh, đặc biệt gọi nàng đến gặp riêng.

Bà Nhiễm không phải là người cổ hủ, bà đã từng nhận con nuôi và không đặt nặng chuyện huyết thống khi nói đến người thừa kế, luôn coi trọng năng lực hơn hết. Hơn nữa, bà vẫn xem Nhiễm Linh như cháu ruột của mình. Một mặt, thời gian gần đây Nhiễm Linh đến làm việc ở gia tộc Nhiễm, bà rất kỳ vọng vào đứa trẻ này, cảm thấy nàng thông minh, nhanh nhẹn, quyết đoán, còn xuất sắc hơn cha của nàng rất nhiều.

Mặt khác, sau khi hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, bà biết rằng tất cả đều không phải lỗi của Nhiễm Linh và mẹ nàng, mà hoàn toàn do con trai bà, Nhiễm Long, là một kẻ vô dụng, đến con cũng không sinh nổi, vốn không xứng đáng có hậu duệ. Khó khăn lắm mới có được cô con gái, đó đã là sự ưu ái của trời, vậy mà còn không biết trân trọng. Chính ông ta đã phụ bạc mẹ con họ, đáng ra phải đến xin lỗi.

Bà nghe Nhiễm Linh nói muốn đổi lại họ của mẹ mình, liền vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, cười hiền hậu và nói sẽ ủng hộ nàng.

"Thật đáng tiếc cho mẹ con, lấy phải gã đàn ông khốn nạn như thế, con hận nó còn chưa đủ, quả thật không nên mang họ của nó nữa."

"Dự án mà nó làm hỏng, nếu con có thể cứu vãn thì cứ tiếp quản đi, thay thế chức vụ của nó. Bây giờ giọng cũng đã hồi phục, là lúc cần làm điều gì đó rồi."

Bà Nhiễm là người tinh anh, thực ra cũng mơ hồ nhận ra Nhiễm Linh muốn gì, và biết đứng sau nàng là ai. Nhưng bà không xem đó là điều xấu, nếu nàng thực sự có năng lực, thì để nàng cạnh tranh một phen cũng không sao. Bà đã già rồi, ai có thể đem lại lợi ích cho tập đoàn thì sẽ có cơ hội trở thành người nắm quyền gia tộc Nhiễm.

Cũng xem như là bù đắp cho những thiệt thòi bà đã gây ra cho cô cháu gái này.

Có sự ủng hộ của bà Nhiễm, Nhiễm Linh thuận lợi tiếp quản chức vụ của Nhiễm Long trong gia tộc Nhiễm. Người của Nhiễm gia không ai dám coi thường nàng nữa, từng người một đều tìm cách làm thân. Nhiễm Long thất nghiệp ở nhà, Nhiễm Tuyết vừa mới xuất viện, Trịnh Thấm Yến đưa Nhiễm Tuyết ra ngoại tỉnh dưỡng bệnh, không còn sức để ở bên ông ta mà gây náo loạn.

Tên đàn ông đó vẫn không từ bỏ, ngày ngày gọi điện cho Nhiễm Linh, thay đổi thái độ gay gắt hôm trước, cười nịnh nọt, cố gắng bày tỏ tình phụ tử, ám chỉ mong nàng đừng đổi họ, vì ông ta biết rằng nếu Nhiễm Linh đổi họ, tức là đoạn tuyệt hoàn toàn. Bây giờ nàng mới là người được bà cụ yêu quý, còn ông ta thì chỉ có thể dựa vào nàng. Nhưng tất cả đều bị Nhiễm Linh làm ngơ.

Nhưng việc đổi sang họ mẹ là điều chắc chắn, vậy nên đổi tên thành gì? Là Cảnh Linh sao? Nghe cũng rất hay. Tuy nhiên, để có thể làm vừa lòng một người, Nhiễm Linh dùng một chút mưu mẹo, đổi chữ "Linh/" thành chữ "Linh/" trong "Linh Thính/" nghĩa là lắng nghe.

Cảnh Linh.

Nàng đổi tên thành Cảnh Linh, mang trong mình một phần sức mạnh của Ngu Thính, hoàn toàn xứng đôi với Ngu Thính. Giống như thời thơ ấu, Nhiễm Linh là người chị luôn lắng nghe, bao dung vô hạn với Ngu Thính, giống như cuộc đời hai người từ nay sẽ mãi mãi quấn quýt không rời.Ngu Thính thật sự rất lo lắng, cô quả thật là người mang bệnh, rất cố chấp, dù đã có cảm giác an toàn vẫn cố chấp, không đăng ký kết hôn thì không yên lòng, như mắc chứng hoang tưởng lo sợ bất cứ biến cố nào có thể xảy ra, ăn không ngon ngủ không yên, mỗi ngày đều phải nghe những lời như "Chị yêu Thính Thính" để trấn an.

Ngay khi đổi tên và nhận chứng minh thư mới, Nhiễm Linh lập tức ký vào bản thỏa thuận tiền hôn nhân đã được in lại, cùng cô đến cục dân chính. Lúc này, Ngu Thính mới hài lòng, toàn thân có thể thấy rõ sự thư giãn.

Hai lần nhận giấy kết hôn là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Ngồi ở ghế phụ, Nhiễm Linh cầm giấy kết hôn ngắm nhìn mãi, tâm trí cứ bồi hồi.

"Cảnh tổng đang nghĩ gì thế?"

Dạo gần đây, Nhiễm Linh bắt đầu bận rộn với công việc, dù cố gắng dành nhiều thời gian ở bên Ngu Thính nhưng so với những ngày trước khi hai người gần như không rời nhau, thời gian bên nhau đã giảm đi đáng kể. Ngu Thính cảm thấy không hài lòng, thường xuyên thích châm chọc gọi nàng là Cảnh tổng.

Nhiễm Linh không để ý đến cô, cầm điện thoại tìm góc chụp giấy kết hôn vài bức rồi mới cất đi. Đúng lúc này đèn đỏ, Ngu Thính liếc qua, trong lòng nghĩ có phải nàng định đăng lên mạng xã hội không, nhưng vừa quay đầu, cô đã bị Nhiễm Linh bất ngờ ôm lấy cổ.

Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp, đôi mắt như cánh hoa đào của Nhiễm Linh ánh lên nét cười, hơi thở của nàng như đang quyến rũ, từng chút, từng chút phả vào môi và mũi cô, nhưng lại không hề hôn xuống. Nàng điêu luyện điều khiển nhịp tim của Ngu Thính.

"Chị biết em đang mong chờ điều gì."

Nàng nói khẽ: "Về nhà thưởng cho em nhé."

Tiếng nói của Nhiễm Linh càng ngày càng lưu loát, nàng càng biết cách sử dụng ngữ điệu, âm sắc mềm mại dịu dàng, xen lẫn chút trầm ổn và kiêu ngạo.

– Về nhà rồi thưởng cho em nhé.

Ngu Thính gần như đắm chìm trong ánh mắt nàng.

Rất nhanh, Ngu Thính được nàng buông ra, đèn xanh bật lên, xe phía sau bắt đầu bấm còi thúc giục, cô mới sực tỉnh để tiếp tục lái xe. Nhiễm Linh dựa người vào ghế một cách lười biếng, nhìn tai cô đỏ dần lên.

Sao nàng có thể dễ dàng nhìn thấu cô như thế, nàng biết Ngu Thính đang mong đợi điều gì sao? Ngay cả những khao khát thầm kín nhất cũng bị nàng thu hết vào trong mắt.

Dù là trước đây hay bây giờ, Ngu Thính muốn gì, muốn lấy gì từ nàng, nàng đều hiểu rõ mồn một.

Vì từ đầu đến cuối, nàng luôn dẫn dắt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!