Chương 11: Người quen

Nước biển dâng cao, gió gào thét, như một mối tình lãng mạn nhưng đầy bạo lực.

Dường như Nhiễm Linh không chịu được khi ở lâu trong gió biển. Đến mười giờ tối, Ngu Thính đã đưa nàng về nhà, sau đó một mình lái xe trở về.

Điện thoại liên tục nhận tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ Nhiễm Tuyết, nhưng cô lạnh lùng không quan tâm. Sau khi tắm rửa xong, Ngu Thính tắt hết đèn và điện thoại, nằm trên giường, nhìn vào màn đêm trống rỗng, tỉnh táo cho đến tận khuya.

Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của mình, hình bóng Nhiễm Linh không ngừng len lỏi vào tâm trí Ngu Thính, chiếm lấy một phần lớn không thể bỏ qua.

Ngu Thính từ lâu đã hiểu rõ bản thân.

Ngu Thính không phải là người tốt, Ngu Thính giỏi tính toán, Ngu Thính khéo léo và vị kỷ, Ngu Thính nhẫn tâm, Ngu Thính có thể thẳng thắn nhưng cũng là kẻ giỏi ngụy trang.

Ngu Thính không từ thủ đoạn nào.

Nhiễm Tuyết thật sự quá tùy hứng, tùy hứng đến mức khiến Ngu Thính cảm thấy chán ghét. Những cuộc gọi không ngừng và những tin nhắn xin lỗi với giọng điệu cứng nhắc. Thật không còn cách nào khác, cô chỉ muốn kết hôn với người của Nhiễm gia vì sự ích kỷ và lòng chiếm hữu mạnh mẽ của mình. Cô không thể chịu được khi thấy những thứ thuộc về mình bị người khác cướp đi.

Dường như từ nhỏ đến lớn, Ngu Thính luôn là một kẻ xấu.

Vì vậy, cô không cảm thấy bất kỳ mặc cảm tội lỗi nào, ngay cả khi người phụ nữ yếu ớt đó run rẩy trong vòng tay cô vì những lời cô nói, tràn đầy xúc động, hay thứ gì đó tương tự.

Dần dần, Ngu Thính chìm vào giấc mơ.

Cô mơ thấy nhiều năm trước đây, khi ba mẹ vẫn còn sống.

Khi ba mẹ cô còn sống, cô thường nghe người ta kể về câu chuyện tình yêu của họ. Họ quen nhau khi còn trẻ, là thanh mai trúc mã, vừa tốt nghiệp đại học đã đăng ký kết hôn và lập gia đình. Chưa đầy một năm sau, họ sinh ra Ngu Thính. Bất kể hỏi ai, họ đều nói rằng ba Ngu Thính yêu mẹ cô vô cùng. Ngu Thính từng tự hào về điều đó.

Hồi đó, cô cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, với sự ngây thơ và hồn nhiên vô hạn, thích lo chuyện bao đồng.

Trẻ con luôn có lòng trắc ẩn và sự đồng cảm. Khi mọi đứa trẻ đều có trong tay một cây kem ngọt ngào, cô bé ngồi lặng lẽ trên chiếc xích đu bên cạnh đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của Ngu Thính.

Cô bé có gương mặt điềm tĩnh, không có chút sức sống, giống như một con bươm bướm đậu trên chiếc xích đu.

Người ta nói rằng, cô bé bị câm.

Ngu Thính bị cuốn hút và tiến lại gần, đứng trước xích đu và hỏi: "Sao chị không ăn kem?"

Cô bé chỉ mỉm cười mà không nói gì, càng trông đáng thương và ngây thơ hơn.

"Không có tiền mua à?" Trẻ con không có nhiều ý tưởng trong đầu.

"Em gái chị có đấy, mẹ chị thật thiên vị."

Cô bé ngạc nhiên trước lời của cô.

"Đi nào, em có nhiều tiền lắm, em sẽ dẫn chị đi mua."

Cô bé khẽ mỉm cười, như thể đang hỏi: Thật sao?

"Không lừa chị đâu~"

Ngu Thính thật sự có tiền, đứa trẻ năm sáu tuổi thò tay vào túi liền rút ra mấy trăm tệ, cũng chẳng biết nó đến từ đâu. Cô giơ lên khoe với Nhiễm Linh, trông vô cùng hào phóng, như thể muốn dùng hết số tiền đó để mua đồ cho Nhiễm Linh.

"Đi theo em nào, em biết chỗ nào bán."

Thế là cô bé để cô dắt tay đi, cả hai cùng nhau chạy trốn khỏi sân vườn. Ngu Thính như một nhà thám hiểm nhỏ dẫn đường, đưa nàng đến trung tâm thương mại gần đó, mua một cây kem ốc quế mà cô nghĩ là ngon nhất, rồi cả hai trốn ở bên lề đường để thưởng thức. Chẳng bao lâu sau, người lớn đã tìm đến. Nhìn thấy cha mẹ vội vã chạy về phía mình từ xa, Ngu Thính chẳng chút sợ hãi, cô vốn được cưng chiều đến mức không cần phải lo bị mắng.

Cô mơ hồ nhớ rằng, cô bé đã xé một tờ giấy từ cuốn sổ nhỏ của mình, viết trên đó: "Cảm ơn em, đây là lần đầu tiên chị được ăn kem."

Đáng thương quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!