Mùi hương mai dễ chịu hòa quyện với vỏ cam tươi mát, thần trí của Liên Nhi hơi tỉnh táo hơn một chút.
Bởi vậy, nàng có thể cảm nhận được ngón tay dài đang chậm rãi tiến vào thân thể nàng, khác hẳn với xúc cảm của đầu lưỡi. Đêm hôm qua trong lúc nàng động tình, Hứa Phỉ vừa mút mát hạt ngọc sưng to vừa dùng tay tiến vào, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nàng cũng không phân biệt được rốt cuộc khi ngón tay tiến vào sẽ có cảm giác gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hôm nay nàng đã hiểu, ngón tay so với đầu lưỡi nam nhân thì càng rõ ràng hơn, không thể bỏ qua cảm giác có chút căng trướng tại lối vào âm đạo.
Hiển nhiên Hứa Phỉ cũng rất kiên nhẫn, hắn tinh tế quan sát sắc mặt của Liên Nhi, trong sự thẹn thùng của thiếu nữ còn mang theo chút tò mò, xem ra nàng không đau.
Hắn cười nhẹ, ngón tay dài hơi đè lên phần thịt mềm bên trên.
Lần này, trực tiếp đánh tan chút tỉnh táo cuối cùng của Liên Nhi, thân thể mềm nhũn như vũng bùn, đôi môi đỏ khẽ mở, ngâm nga nằm trên mặt đất.
"A Phỉ." Liên Nhi vật lộn giữa cơn khoái cảm kỳ lạ, hỏi: "Chàng… sẽ như vậy sao?"
"Liên Nhi… ta muốn giúp nàng thoải mái." Vừa nói, ngón tay kia lại ấn nhẹ lên phần thịt mềm mại mẫn cảm của nàng.
Liên Nhi thoải mái tới mức ngay cả vòng eo cũng run rẩy, không rõ bản thân mình muốn sâu hơn một chút hay nông hơn một chút, nàng nhịn không được muốn cắn môi mình, nhưng Hứa Phỉ đã kịp thời hôn lên môi nàng: "Đừng cắn, ta luyến tiếc."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dường như hắn đang thở dài, trong lời nói mang theo cảm giác đau lòng.
Liên Nhi thật sự không còn cách nào, hai tay túm chặt lớp thảm mềm trên mặt đất, xiêm y từ đầu vai rủ xuống. Hình như thân dưới truyền ra tiếng nước, Liên Nhi rên rỉ : "Chàng… nhẹ một chút."
Nàng vẫn chưa quên có người đang canh giữ ở bên ngoài, càng căng thẳng âm đạo càng co bóp chặt lại.
Hứa Phỉ cười nói: "Không phải ta, mà là Liên Nhi chảy quá nhiều nước."
Như để chứng minh bản thân mình, hắn dứt khoát rút ngón tay ra, vươn ngón tay phủ đầy nước dịch trong suốt tới trước mặt nàng.
Hứa Phỉ là người đọc sách, nàng từng nghe nói Hứa Phỉ còn biết đánh đàn chơi nhạc, hiện tại bàn tay trước mặt có khớp xương rõ ràng xinh đẹp, ngón tay thon dài cân xứng, thậm chí đầu ngón tay còn hơi hồng nhạt, chỉ là trên ngón trỏ lại phủ đầy chất dịch dâm mĩ.
Trang Liên Nhi đỏ mặt, dưới thân cũng có chút trống rỗng, nhưng nàng ngượng ngùng nói ra.
Hứa Phỉ cúi người xuống, như gần như xa mà dán lên môi nàng: "Liên Nhi xấu hổ không muốn nói sao? Đừng sợ, ta hiểu, ta sẽ giúp nàng thoải mái…"
Ngón tay của hắn lại cắm vào trong động thịt chật hẹp của nàng một lần nữa, chẳng qua lần này hắn cố tình nhét thêm một ngón, cảm giác hơi trướng đau, Trang Liên Nhi hừ nhẹ vài tiếng: "Nhẹ chút."
Chuyện này không liên quan tới mức độ nặng nhẹ của động tác, Hứa Phỉ cũng không có cách nào giúp nàng giảm bớt cơn đau, đành phải ôm nàng hôn lên môi nàng, hai ngón tay chậm rãi đưa đẩy tạo nên một vũng nước lầy lội ở bên trong, mu thịt đầy đặn cũng dính đầy xuân thủy, cánh hoa âm đạo phiếm hồng, thỉnh thoảng lại có chất lỏng chậm rãi rỉ ra ngoài.
Địa phương mẫn cảm nhất cũng bị hắn cọ xát tỉ mỉ, giọng nói của Liên Nhi càng lúc càng lớn, nàng không rảnh bận tâm tới sự xấu hổ, nói: "Muốn …"
Hứa Phỉ hơi kinh ngạc, thấy nàng không giống làm bộ, vẻ mặt càng ngày càng thích ý, hắn không khỏi mím môi, sau một hồi thọc vào rút ra, hắn bất chợt rút ngón tay ra ngoài.
"A Phỉ?" Nàng đang đà phấn khích, thân dưới khó chịu co thắt lại, trong lòng thầm oán trách hắn.
Hứa Phỉ ngậm vành tai nàng, giọng nói trầm thấp: "Đừng gấp, ta muốn nàng phun trong miệng ta."
Thật sự muốn mạng mà, lời này có thể tùy tiện nói ra sao?
Nhưng hiện tại Trang Liên Nhi đang vô cùng đói khát, nàng bị đẩy lên đỉnh dục vọng, chỉ cần hắn khẽ động một chút là nàng đã cảm nhận được sự sung sướng. Mắt thấy Hứa Phỉ nâng người dậy, búi gọn mái tóc đen như mực, lộ ra nửa bộ ngực trần dưới vạt áo, đường nét xương quai xanh như ẩn như hiện phía sau vạt áo, thậm chí hắn còn nhìn nàng mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, mang theo chút thương tiếc.
Rốt cuộc Liên Nhi không thể nhịn được nữa, nàng vươn tay ấn đầu hắn xuống.
Nàng nhớ tới bức tranh xuân cung đồ xem khi còn ở nhà, nữ nhân đó ngồi trên thành cửa sổ mở rộng hai chân, nam nhân nửa quỳ trên mặt đất hầu hạ các nàng. Tranh vẽ miêu tả tỉ mỉ từng sắc thái biểu cảm của nữ tử, lúc ấy nàng còn tự hỏi chuyện này có thực sự sung sướng như vậy không? Quả thật quá xấu hổ.
Hiện giờ tới lượt mình, e rằng biểu cảm còn dâm đãng hơn những nữ tử kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!