Người ta nói phú bất quá tam (*) , nhưng Trang gia lại giàu có từ thế hệ này sang thế hệ khác, mới đầu tổ tiên phát triển mạnh mẽ tại vùng sông nước Giang Nam, gần như tiếp quản toàn bộ ngành kinh doanh vải dệt ở phía Đông Nam, sau này tới thế hệ của Trang Tài Thịnh mới phân nhà rồi chuyển tới kinh thành. Năm đó đúng lúc Trương thị mang thai Liên Nhi, Trang Tài Thịnh mua một mảnh đất, muốn lập nghiệp tại đây.
Không ngờ lại đào được sơn thạch ở sau núi, sau khi báo cáo lên quan phủ, mỗi năm cần phải cống nạp một phần tiền lời cho quan phủ, đồng thời một bộ phận trong đó sẽ dùng để giao dịch chính thức với triều đình.
(*): Không ai giàu quá ba đời.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trang Tài Thịnh vốn định dựa vào sơn thạch để kiếm lời, nhưng đào thế nào cũng không xong, mà Trang Liên Nhi lại chuẩn bị ra đời, ông dứt khoát ký kết hiệp nghị với triều đình, để hoàng thất xử lý, hàng năm sẽ phân chia lợi nhuận.
Từ nhỏ đến lớn Trang Liên Nhi đã quen được chiều chuộng, hiện giờ một tỳ nữ nho nhỏ ở Hứa phủ dám bất kính với mình, nàng cũng không thèm để vào mắt.
Dùng xong đồ ăn sáng, nàng thật sự đã no căng bụng, có Tử Châu làm bạn, hai người đi dạo một vòng quanh Hứa phủ, coi như tiêu thực. Phủ đệ này được đương kim thiên tử ban tặng, cách sắp xếp bài trí bên trong không có chỗ nào không ổn, chỉ là năm viện lớn không có nhiều người ở, thoạt nhìn có vẻ quạnh quẽ.
Đi dạo một vòng, Trang Liên Nhi mới quay trở về sân viện của mình, nha đầu tên Thanh Hoán kia đã chờ sẵn ở trong viện, Hứa Phỉ đang đọc sách tại thư phòng.
Thanh Hoán thấy nàng trở về, dáng vẻ vô cùng đoan trang xinh đẹp của vị phu nhân mới tới khiến nàng ta nhất thời mê mẩn, lỡ mất vài giây rồi mới quỳ trên mặt đất, thưa: "Phu nhân."
Trên mặt Trang Liên Nhi mang theo ý cười, Tử Châu tiến lên đỡ Thanh Hoán đứng dậy, hòa nhã nói: "Không cần sợ hãi, phu nhân gọi muội tới đây là muốn hỏi muội mấy câu."
Thanh Hoán ngây thơ gật đầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trang Liên Nhi lười biếng nói: "Ngày thường ngươi phụ trách công việc sắc thuốc cho A Phỉ sao?"
Thanh Hoán chớp mắt: "Ngày đơn là nô tỳ sắc thuốc, ngày kép sẽ do thư đồng Tuệ Ngôn của thiếu gia phụ trách."
"Như thế" Trang Liên Nhi lại nói "Trong đó có những dược liệu gì, hiện giờ thân thể của A Phỉ thế nào?"
"Tất cả đều được đóng gói và đưa tới, nô tỳ cũng không biết bên trong có dược liệu gì…" Thanh Hoán nhìn sắc mặt lạnh lùng của Tử Châu đứng bên cạnh, vội vàng bổ sung: "Tuy nhiên nô tỳ có phương thuốc kia, về phần tình trạng sức khỏe của thiếu gia, năm ngoái nô tỳ mới vào phủ, trong một năm này thiếu gia lúc tốt lúc xấu, nhưng nghe nói so với hai năm trước thì khá hơn nhiều rồi."
Trang Liên Nhi nghi ngờ hỏi: "Ngươi ngay cả dược liệu cũng không nhận biết được, mà bọn họ lại giao việc này cho ngươi?"
"Mỗi ngày Bích Uyển tỷ tỷ sẽ kiểm tra đơn thuốc và số lượng thuốc được đưa tới."
"Đây quả thật là sơ sót của chúng ta." Trang Liên Nhi đưa mắt nhìn Tử Châu: "Lát nữa ngươi tới chỗ Bích Uyển cô nương khiêm tốn nhờ chỉ dạy, nếu ta đã gả đến đây, thân thể của A Phỉ, ta cũng nên hỗ trợ chăm sóc."
Tử Châu mỉm cười đáp lại, nàng dẫn Thanh Hoán ra ngoài, trong miệng còn nói: "Thanh Hoán muội muội, muội có biết Bích Uyển cô nương ở nơi nào hay không? Làm phiền muội dẫn đường…"
Giọng nói của hai người càng lúc càng xa, Trang Liên Nhi ngồi trong viện một lát, sau đó đứng dậy trở về phòng tô lại son môi, dẫn theo vài tỳ nữ đi tới thư phòng.
Thư đồng Tuệ Ngôn của Hứa Phỉ đang canh giữ ngoài cửa, nhìn thấy Liên Nhi tiến đến, hắn đi vào thông báo một tiếng, sau đó mở cửa giúp nàng. Hứa Phỉ buông bút, ngước mắt nhìn nàng: "Liên Nhi, sao nàng lại tới đây?"
Mấy tỳ nữ buông bộ trà cụ xuống, sắp xếp xong xuôi liền rời khỏi thư phòng, Liên Nhi cười nói: "Ta tới thăm chàng."
Nàng mang từ nhà đến một bộ ấm trà mới tinh, còn chưa dùng tới, sau khi bày biện chúng lên chiếc bàn nhỏ, bắt đầu chậm rãi đun nước bằng chiếc lò tử đàn, nàng nhìn quanh thư phòng một lượt, chóp mũi khẽ hít vào: "Mùi hương ở nơi này khác phòng ngủ."
Hứa Phỉ đứng dậy, mở nắp lư hương bên cạnh ra, dịu dàng nói: "Đọc sách tại thư phòng rất dễ buồn ngủ, cho nên nơi này đốt hương mai, thả thêm vài miếng vỏ cam."
"Mùi hương nhà chàng sử dụng không giống mùi hương trước kia ta ngửi thấy" Liên Nhi thôi nhìn.
"Ta lại cảm thấy mùi hương trên người nàng là thơm nhất."
Nếu người bình thường sở hữu đôi mắt đào hoa, thoạt nhìn luôn mang lại cho người ta cảm giác quá mức khoa trương, nhưng bên trong ánh mắt của Hứa Phỉ chỉ có sự chân thành, Trang Liên Nhi đỏ mặt, vội vàng nói vào chính sự: "A Phỉ, hiện giờ ta đã gả đến đây, ta cũng nên chăm sóc cho thân thể của chàng. Qua vài ngày nữa ta nhờ phụ thân tìm mấy danh y trên giang hồ tới khám cho chàng, những công việc như sắc thuốc cũng không cần làm phiền Bích Uyển."
Hứa Phỉ im lặng hồi lâu, Liên Nhi còn tưởng rằng hắn không vui khi mình nhúng tay vào chuyện trong nhà, nhưng sau đó lại thấy hắn thở dài một tiếng: "Ta không muốn nàng vất vả vì những chuyện này, người ngoài sẽ nói là ta khiến nàng bị liên lụy."
Hắn nắm tay Trang Liên Nhi, hốc mắt hơi ửng đỏ: "Nàng gả cho ta, người ngoài luôn nói những lời khó nghe, trong lòng ta rất rõ ràng, vốn hy vọng sau khi nàng tới đây sẽ được thanh tịnh hơn một chút, ta không muốn nàng phải hao tâm tốn sức vì thân thể của ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!