Dường như Hứa Phỉ không nhìn thấy gương mặt đột nhiên đỏ bừng của nàng, hắn đi tới giá để đồ lấy một chiếc khăn sạch sẽ, giúp nàng lau mái tóc chưa khô. Trang Liên Nhi chưa từng được nam tử hầu hạ như vậy, thật ra ở nhà nàng còn có một người đệ đệ, nhưng đệ đệ rời nhà tập võ quanh năm, mỗi lần về nhà đều cao ngạo độc đoán.
Cẩn thận ngẫm lại, bên cạnh nàng, người duy nhất có tính nết ôn hòa, lại biết chăm sóc người khác, quả thật chỉ có một mình Hứa Phỉ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hắn ngồi phía sau nàng, Trang Liên Nhi nhìn thấy cuốn sách mà hắn vừa đọc, không nghĩ tới lại là một cuốn sách quốc văn, nàng kinh ngạc hỏi: "Chàng muốn làm quan?"
Động tác của Hứa Phỉ khẽ dừng lại, hơi thở cũng tiến sát lại gần: "Sắp tới kỳ thi mùa thu sáu tháng cuối năm, ở thư viện có nhiều người viết sách luận, ta lấy về tham khảo một chút."
Liên Nhi đáp lời, không tiếp tục hỏi nữa, theo lời hắn nói, trong lòng nàng bắt đầu suy nghĩ miên man. Có thể nói Hứa Quảng Văn là người có tiếng nói nhất trong giới văn nhân, địa vị cực cao, ông không chỉ có tài viết văn xuất sắc, mà còn có tài thao lược. Năm đó ông và phủ Thừa tướng cùng nâng đỡ đương kim hoàng đế bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn, nhất thời phong cảnh vô hạn.
Đó vốn là cơ hội tốt để thăng quan tiến tước, nhưng Hứa Quảng Văn không chỉ từ chối việc phong tước, mà còn muốn cáo lão hồi hương, làm một con nhàn vân dã hạc (*), tân đế khuyên nhủ mãi, cuối cùng mới giữ được người ở lại kinh thành.
(*): Chỉ những người sống ẩn dật, không màng chuyện thế gian.
Nếu Hứa Phỉ có tâm tư này, chưa chắc đã không thể, chỉ là sức khỏe của hắn quá kém.
Rốt cuộc người phía sau cũng thu khăn trở lại, Liên Nhi phục hồi tinh thần, nàng sờ mái tóc nói: "Cảm ơn."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Chúng ta là phu thê, đâu cần nói lời cảm ơn." Hứa Phỉ lạnh nhạt nói, hắn duỗi tay giúp nàng vén mái tóc, đầu ngón tay quấn lấy một sợi tóc đen của nàng, lòng bàn tay khẽ chạm nhẹ lên đôi môi nàng, sau đó nhanh chóng thu tay trở về.
Hắn đứng dậy thổi tắt ngọn nến ở gian ngoài, xoay người đi tới, chiếc áo ngoài màu trắng ngọc rơi xuống đất, hắn thấp giọng nói: "Nên đi ngủ thôi."
Chỉ có cây nến đỏ cạnh giường vẫn còn đang phe phẩy ngọn lửa, Liên Nhi nhìn thấy Hứa Phỉ từ trong bóng tối bước ra, lông mi rủ xuống tạo thành một bóng râm. Sườn mặt của hắn đối diện với nàng, sống mũi cao thẳng, biểu cảm có chút xa lạ, không giống hắn của trước kia.
Điều này khiến nàng có phần sợ hãi, vì thế nàng không chỉ không lại gần mép giường, ngược lại còn lùi về phía sau. Hứa Phỉ nhận thấy động tác của nàng, hắn quay mặt sang, không nhịn được mà bật cười: "Nàng sao thế?"
Trang Liên Nhi bắt đầu hoài nghi vừa rồi mình nhìn nhầm, dưới ánh nến u ám, có lẽ nàng đã quá nghi thần nghi quỷ.
Nàng đi tới mép giường, trong lòng thầm thở dài, dù sao cũng gả tới đây rồi, có một số việc duỗi đầu là một đao, co đầu cũng một đao, vì thế nàng không còn ngượng ngùng, cởi bỏ áo choàng, xoay người bước lên giường.
Nàng lo lắng chờ đợi động tác tiếp theo của Hứa Phỉ, chỉ thấy hắn cởi bỏ đai lưng, vạt áo mở rộng, thân thể thon gầy nhưng rắn chắc như bạch ngọc chậm rãi lộ ra.
Nhưng vào lúc này, hắn dùng một tay nâng chụp đèn lên, thổi tắt ngọn nến.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối, đương nhiên nàng cũng không còn nhìn thấy thân thể của hắn nữa.
Trang Liên Nhi có chút thất vọng khó hiểu.
Hứa Phỉ nằm xuống giường, mùi thuốc nhẹ nhàng kỳ lạ trên người hắn xâm nhập vào chóp mũi nàng, Liên Nhi nghiêng người, hiếu kỳ hỏi: "Hiện giờ chàng đang uống thuốc gì?"
Hứa Phỉ chậm rãi nói: "Chỉ là chút thuốc bổ thôi."
"Hôm nay sao không thấy chàng uống?"
"Sau khi tắm gội xong ta đã uống rồi" Giọng nói của hắn mềm mại dịu dàng: "Nàng đã đủ ấm ức khi gả tới đây rồi, sao ta có thể khiến nàng thêm nhọc lòng vì sức khỏe của ta."
"Ta không cảm thấy ấm ức." Liên Nhi lại nói: "Mùi thuốc trên người chàng rất kỳ lạ, mang theo vài phần hương thơm."
"Phải không?"
Trong bóng đêm, hắn lại gần nàng một chút, sau đó chậm rãi kéo nàng vào trong vòng tay ấm áp, hắn nói: "Hiện tại thì sao?"
Quả nhiên hương vị kia càng gần hơn, cảm giác rất yên bình thư thái, nàng đang định mở miệng nói chuyện, Hứa Phỉ đã áp môi lên môi nàng, hai đôi môi nhẹ nhàng chạm nhau: "Liên Nhi, để ta hầu hạ nàng."
Hắn hơi chống người ngồi dậy, ánh trăng bạc từ bên ngoài cửa sổ tiến vào, Liên Nhi nhìn hắn rồi đắm chìm trong sóng mắt dịu dàng. Cặp mắt đào hoa kia lẳng lặng nhìn nàng, chỉ có một mình nàng, Trang Liên Nhi nhất thời cảm thấy động lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!