Chương 19: (Vô Đề)

Sau khi tắm gội xong nằm trên giường, đầu óc Trang Liên Nhi vẫn còn choáng váng.

Trên bàn có hai chiếc bát sứ men xanh, một bát là thuốc của Hứa Phỉ, bát còn lại là canh giải rượu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hứa Phỉ tắm cùng nàng, nhưng hắn bước ra sau nàng, trung y buộc kín mít, bưng canh tiến về phía nàng: "Nàng uống canh giải rượu rồi ngủ tiếp, nếu không nửa đêm lại đau đầu."

Liên Nhi cũng không say lắm, lúc này chỉ cảm thấy buồn ngủ, nàng chống thân thể ngồi dậy, Hứa Phỉ thổi cho bớt nóng, dùng muỗng múc canh đưa tới miệng nàng.

Uống xong canh giải rượu, một mình Hứa Phỉ lẳng lặng uống thuốc, sau đó thổi tắt ngọn đèn dầu, nằm xuống bên cạnh nàng.

Mùi hương kỳ lạ kia lại ùa tới, mặc dù đã buồn ngủ tới mức hai mí mắt đánh nhau, nhưng Trang Liên Nhi vẫn nhớ ra điều gì đó: "Ăn mứt hoa quả không?"

Hứa Phỉ ôm nàng: "Ta tự ăn rồi."

Ma xui quỷ khiến nàng thò lại gần, dán lên môi hắn, đây là lần đầu tiên nàng chủ động hôn môi hắn, Hứa Phỉ hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng mặc cho nàng giày xéo. Đầu lưỡi của Trang Liên Nhi chui vào trong miệng hắn, vị thuốc đã nhạt nhòa, quả thật có hương vị của mứt hoa quả.

Nàng móc lấy đầu lưỡi hắn, phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hơi thở của Hứa Phỉ dần nặng nề, nhưng người trong ngực đã rút lui khỏi nụ hôn này, sau đó không còn động tác nào nữa. Nàng khẽ cọ lên ngực hắn và ngủ thiếp đi, chỉ để lại nam nhân nghẹn tới mức gương mặt đỏ bừng.

Hứa Phỉ không dám bắt nạt nàng, mặc dù thân dưới căng trướng khó chịu, nhưng hắn cũng chỉ dám cọ xát lên người nàng, hắn tự mình chơi đùa với môi lưỡi của nàng, tuy nhiên làm như vậy sao có thể giải tỏa được dục vọng.

Bởi vậy, ngày thứ hai khi Trang Liên Nhi thức dậy, nàng phát hiện nam nhân bên cạnh cả người nóng bừng, nàng còn tưởng rằng hắn bị bệnh.

Nàng chạm vào cơ thể hắn, cuống quít muốn gọi người, lại bị Hứa Phỉ kéo tay ngăn cản, giọng nói của hắn khàn khàn, mang theo cảm xúc kỳ lạ: "Đừng… không sao, ta không bị bệnh."

"Nhưng người chàng rất nóng." Nàng vươn tay sờ lên ngực hắn, da thịt mịn màng, xúc cảm tinh tế, nhưng nhiệt độ dưới lòng bàn tay lại hơi cao.

Hứa Phỉ vô cùng khó chịu, hắn một đêm không ngủ, vừa rồi mới nhắm mắt thiếp đi một lát, dục hỏa khó tiêu, vốn dĩ đã ngủ rồi, thế nhưng lại bị Trang Liên Nhi đánh thức.

Đại khái là cảm thấy khó lòng chịu đựng nổi, hắn không nói gì, chỉ nắm lấy tay nàng đưa xuống dưới.

Kể từ sau lần quan hệ trước, Trang Liên Nhi vẫn luôn lo lắng cho sức khỏe của hắn, không cho hắn thân mật nữa. Nàng không nghĩ tới, nhu cầu của Hứa Phỉ lại cao như vậy, mới sáng sớm tinh mơ đã…

"Chàng…" Nàng không biết nên mở miệng như thế nào: "Chàng kiềm chế chút."

Đồ vật trong tay nóng bỏng hơn lần trước, Hứa Phỉ vẫn không mở miệng, chỉ cắn môi, gật đầu.

Đáy mắt hắn đỏ bừng, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo, Trang Liên Nhi khẽ bóp đồ vật trong tay, thỏa hiệp: "Nếu không, chàng lấy nó ra đi."

Giống như được chấp thuận, lúc này mới Hứa Phỉ mới bắt đầu di chuyển, chẳng qua hắn vẫn nắm tay nàng cùng hoạt động.

"Quá thống khổ." Hắn nói.

Trang Liên Nhi đau lòng cúi người xuống hôn hắn, Hứa Phỉ dùng một tay khác ôm nàng, vùi mặt trong mái tóc nàng, phát ra tiếng thở dốc nức nở: "Phu nhân… Liên Nhi, Liên Nhi."

Hắn không ngừng gọi tên nàng, không lâu sau liền xuất tinh.

Dương vật to dài trở nên trơn trượt, trong chăn ẩm ướt một mảng, cuối cùng bắn ở trên tay hai người, dương vật cũng mềm xuống.

Hứa Phỉ hôn nàng, sau đó hai người cùng đi tắm rửa sạch sẽ, trên giường lại phải dọn dẹp một lần nữa, Hứa Phỉ không thắng nổi cơn buồn ngủ, chậm rãi ngủ thiếp đi.

Hình như đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy dáng vẻ khi ngủ của hắn, Trang Liên Nhi cũng nhịn không được mà nhìn thêm chốc lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!