Một đêm không mộng, ngày hôm sau khi Trang Liên Nhi từ từ tỉnh lại, cảm giác đau đớn trên người đã giảm bớt không ít, chỉ riêng đầu vẫn còn hơi choáng váng.
Nàng mở to mắt, không động đậy, một lúc lâu sau mới nhận thấy bên cạnh mình không có người. Mấy ngày qua, Hứa Phỉ luôn tỉnh dậy sớm hơn nàng một chút, sau đó nằm bên cạnh nhìn nàng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hôm nay thực sự không quen.
Trang Liên Nhi chậm rãi đứng dậy, gọi một tiếng: "A Phỉ."
Nằm ngoài dự đoán, giọng nói của người nam nhân này ở rất gần: "Ta ở đây."
Liên Nhi đưa mắt nhìn về phía giọng nói, Hứa Phỉ đang ngồi trước bàn trang điểm của nàng, đùa nghịch mấy hộp son phấn. Nghe thấy tiếng nàng gọi, hắn mau chóng tiến tới bên cạnh nàng, cầm tay nàng: "Có muốn ngủ tiếp một lát không, còn khó chịu sao?"
Trong hai người rốt cuộc là ai bị bệnh? Vốn dĩ Liên Nhi muốn giận hắn vì chuyện đêm qua, nhưng không nghĩ tới nàng lại bị hắn đánh đòn phủ đầu khiến nàng trở tay không kịp, đành phải gật đầu nói: "Không sao."
Hứa Phỉ mỉm cười, phiền muộn nói: "Ta còn đang lo lắng mình sẽ làm đau nàng, rốt cuộc những việc này, kỹ năng của ta kém xa những nam nhân khác ở bên ngoài. Nàng biết đấy… ta không giống bọn họ, bọn họ có thể thường xuyên tới thanh lâu tìm vui, bởi vậy xưa nay đối với việc này, ta cái biết cái không, sợ rằng sẽ khiến nàng bị thua thiệt…"
"Ta không để ý những chuyện đó, cũng không cảm thấy khó chịu." Liên Nhi được nha hoàn hầu hạ súc miệng rửa mặt, sợ hắn lại suy nghĩ quá nhiều, vội vàng hỏi: "Chàng uống thuốc chưa?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vẫn chưa." Hứa Phỉ lôi kéo nàng ra gian ngoài "Đang chờ nàng."
"Sao phải chờ ta?" Trang Liên Nhi ngồi xuống, nhìn thức ăn trên bàn. Nàng vừa rời giường, bọn thị nữ liền cho người chuẩn bị đồ ăn sáng, hầu hết các món đều thanh đạm vô vị, ngoại trừ bát nước thuốc kia của hắn là có chút hương vị, đáng tiếc lại rất đắng.
Giới văn nhân quý tộc ở Đại Hạ, chú ý nhất những nghi thức thanh lịch này, thức ăn phải thanh đạm không bỏ muối, pha trà phải dùng nước tuyết đọng trên cánh hoa mai hoa quế, Hứa Phỉ cũng không ngoại lệ, thậm chí còn có chút xoi mói.
Hứa Phỉ quan sát sắc mặt nàng, ánh mắt hơi lóe lên, sau khi cho hạ nhân lui xuống, hắn mới dịu dàng nói: "Bởi vì nàng là phu nhân của ta."
Trang Liên Nhi khó hiểu: "Ý chàng là gì?"
Hắn nhìn vào mắt nàng, cúi đầu uống một hơi cạn sạch số nước thuốc màu nâu trong bát, có lẽ thật sự quá đắng, bàn tay cầm bát của hắn mơ hồ nổi đầy gân xanh. Trang Liên Nhi không khỏi có chút lo lắng, quả nhiên khi hắn buông bát xuống, hai mắt đã vẩn đỏ.
Hứa Phỉ thấp giọng nói: "Đắng quá, phu nhân đút cho ta miếng mứt hoa quả, được không?"
Trang Liên Nhi giúp hắn vuốt ngực, cầm miếng mứt hoa quả trong tầm tay đút cho hắn, sau đó nàng mới bừng tỉnh: "Chàng
--muốn nói việc này, chàng sợ đắng?"
"Ừ," Hắn ăn hết miếng mứt trong miệng, sau đó thong thả ung dung nói: "Việc này, ta không muốn để người khác biết được, từ trước đến nay đều chịu đựng. Ta cũng không thích uống thuốc, sau này phu nhân ở cạnh ta, được chứ?"
Trang Liên Nhi vui vẻ đáp ứng, nàng nhịn không được liếc mắt nhìn bát thuốc kia
-- hắn đã uống hết sạch, chỉ còn dư lại một ít cặn.
Ba ngày sau, Lý gia mở tiệc đón gió tẩy trần cho Lý Nguyệt Thiền.
Trước khi đi, Hứa Phỉ giúp nàng tô son vẽ lông mày trước gương trang điểm, mấy ngày qua hắn vẫn luôn nghiên cứu những đồ vật trang điểm của nữ tử, chính là vì muốn giúp Trang Liên Nhi trang điểm.
Ngày thường Trang Liên Nhi không thích khoe khoang diện mạo xinh đẹp của mình, điều này giống như Lý Nguyệt Thiền không thích khoe khoang bản thân mình có tiền. Đối với các nàng mà nói, hai chuyện này đều không có gì thú vị.
Khi Hứa Phỉ giúp nàng trang điểm, Trang Liên Nhi thở dài trước gương: "Ta cảm thấy hầu hết mọi người trên thế gian đều nhàm chán, đặc biệt là các vương công quý tộc, chỉ biết phán xét dung mạo của người khác, trên thực tế
-- thành tích học tập của ta cao hơn rất nhiều người."
Nàng đã kìm nén những lời này ở trong lòng từ lâu, dung mạo xinh đẹp đương nhiên là chuyện tốt, nhưng đó là vẻ đẹp trời sinh ra đã có. Suốt mười mấy năm chăm chỉ học tập tại thư viện, thành tích chính là kết quả của sự nỗ lực, nhưng người khác nhìn thấy nàng lại chỉ coi nàng là bao cỏ.
Hứa Phỉ nghiêm túc giúp nàng vẽ lông mày, hắn chậm rãi nói: "Ta biết, trong kỳ thi lớn năm ngoái, thành tích của Liên Nhi xếp thứ 16 tại thư viện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!