Trang Liên Nhi tắm xong trở về, còn chưa bước vào trong phòng đã ngửi thấy một mùi hương thơm ngào ngạt.
Bóng cây trong viện mới được tỉa tót, tối nay ngay cả tiếng ve sầu cũng không còn nghe thấy. Hành lang dài được nhóm thị nữ rửa sạch mấy lần, thậm chí sàn nhà cũng có thể phản chiếu bóng người, dáng người yểu điệu loáng thoáng xuất hiện, một đường tiến thẳng vào phòng ngủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hứa Phỉ đang ngồi quỳ trước trường kỷ điều chế hương thơm, áo ngủ tơ lụa rũ bên chân, hắn rũ mắt đóng nắp lư hương, trên gương mặt tinh xảo hiện lên chút ý cười.
Hiện tại là thời thái bình thịnh thế, mùi hương tự nhiên cũng được nhiều quý tộc cực kỳ yêu thích. Quân tử điều chế hương thơm là cử chỉ phong nhã, thậm chí còn tổ chức những bữa tiệc để các công tử hoặc các tiểu thư tụ họp lại điều chế hương thơm. Mỗi khi tan tiệc, trên mặt đất phủ đầy những hương liệu cao cấp bị lãng phí.
Liên Nhi không am hiểu việc điều chế hương thương, nàng dựa lên người Hứa Phỉ, ghé lại gần nhẹ nhàng hít vào, chỉ có thể bình luận một câu: "Mùi hương này không giống mùi hương bên ngoài."
"Tất nhiên là khác biệt, mùi hương này không phải là long xạ, mà là hoa mộc tê hấp, mùi hương sẽ nhẹ nhàng và dễ chịu hơn một chút." Hứa Phỉ lấy ra một chiếc khăn trắng thêu hoa sen bên cạnh chiếc lò uyên ương, thoáng phất qua huân hương, rồi đưa tới trước mặt Trang Liên Nhi, cười nói "Phẩm hương, phải như thế mới đúng."
Đó là sự khác biệt do hoàn cảnh gia đình mang lại, dù sao Hứa Phỉ vẫn là dòng dõi thư hương, đặc biệt chú ý tới việc xông và tạo hương. Ngày trước khi còn ở nhà Trang Liên Nhi đã từng điều chế hương thơm, nhưng nàng cũng trực tiếp thò lại gần để ngửi mùi.
Chiếc khăn thoang thoảng mùi mộc tê thơm dịu, xen lẫn mùi hương tươi mát của lá trúc, Trang Liên Nhi rất thích mùi hương này, Hứa Phỉ cười nói: "Ta điều chế nó vì nàng."
"Chàng rất am hiểu việc điều chế hương thơm sao?" Liên Nhi có chút hâm mộ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Bản lĩnh không đáng để nhắc đến." Hắn cầm bút ghi lại công thức, khẽ đáp: "Từ nhỏ giác quan của ta đã nhạy bén hơn người khác một chút, đặc biệt là khứu giác. Cho dù trồng cùng một loại hoa, ta cũng có thể ngửi ra sự khác biệt qua bốn mùa, nếu nàng thích, sau này thời điểm nhàn rỗi ta sẽ điều chế cho nàng một ít."
Liên Nhi nhìn hắn dịu dàng ngoan ngoãn như vậy, không biết vì sao nàng lại nghĩ tới dáng vẻ khi ở trên giường của hắn, trong đầu miên man bất định, nàng vội vàng hỏi sang chuyện khác: "Vậy mùi hương trên người chàng là mùi gì?"
Động tác dưới ngòi bút của Hứa Phỉ hơi dừng lại, hắn ngẩng đầu, sắc mặt như thường: "Là mùi thuốc, không phải hương liệu điều chế."
Liên Nhi vốn định nói rằng mùi hương đó rất dễ ngửi, nhưng nghe hắn nói như thế, nàng cũng đành từ bỏ.
Hứa Phỉ ghi xong công thức, gọi bọn nha hoàn tiến vào dọn dẹp, chỉ để lại chiếc lò uyên ương nho nhỏ kia, khói trắng mờ ảo bay là là trong góc, sau đó biến mất cùng gió đêm.
Liên Nhi nằm trên giường, đưa lưng về phía Hứa Phỉ, trong miệng mơ màng nói: "Mấy ngày nữa tới Lý phủ dự tiệc, Nguyệt Thiền trở về, Lý gia tổ chức đón gió tẩy trần cho tỷ ấy, chàng đi cùng ta…"
"Ừm." Hứa Phỉ đáp ứng, một tay vuốt ve mái tóc sau gáy nàng, nhẹ nhàng chạm vào lưng nàng.
Bàn tay ấm áp cách lớp xiêm y vuốt ve thân thể nàng, Trang Liên Nhi cũng không biết phần lưng của mình lại mẫn cảm như thế, thậm chí nàng còn kêu lên thành tiếng.
"Sao thế?" Hứa Phỉ không vuốt ve nữa mà vòng tay ôm lấy eo nàng, dán lên người nàng từ phía sau.
Hai người đã làm chuyện thân mật, nên Trang Liên Nhi cũng đỏ mặt nói lời thành thật: "Trên lưng… có chút kỳ quái, vừa ngứa vừa thoải mái."
Hứa Phỉ hơi kinh ngạc, hắn trầm ngâm một lát, hơi thở càng thêm nóng rực, giọng nói cũng khàn khàn: "Vậy thế này thì sao?" Bàn tay hắn di chuyển trên người nàng, vạt áo ngủ rời rạc, đôi môi hắn cũng bắt đầu hôn dọc theo gáy nàng, chậm rãi tới sống lưng.
Đôi môi ẩm uớt nóng bỏng không giống với bàn tay, sự đụng chạm như gần như xa càng khiến nàng trở nên mẫn cảm hơn, không biết tiếp theo đôi môi hắn sẽ di chuyển đến nơi nào. Bên trong xoang mũi của Liên Nhi tràn ngập mùi hương trên người hắn, dịu dàng nhưng không thể kháng cự, vây kín cơ thể nàng.
Một tay Hứa Phỉ ôm lấy eo nàng, tay còn lại cầm bầu ngực no đủ tròn trịa của nàng, nắm trong tay nhẹ nhàng xoa nắn, đầu ngón tay đặt trên đầu vú mà cọ xát. Trang Liên Nhi cảm thấy mình giống như phụ nhân bị căng sữa, không quan tâm tới việc xấu hổ, chỉ muốn hắn xoa nhiều thêm vài cái.
Hắn để lại hàng loạt nụ hôn ướt át trên lưng nàng, Trang Liên Nhi không ngừng run rẩy, cơ thể nóng bừng.
Hứa Phỉ chăm sóc tốt cho hai nhũ thịt trước ngực, sau đó mới di chuyển xuống thân dưới của nàng.
Trang Liên Nhi đã quen với sự vuốt ve âu yếm của hắn, vị trí giữa hai chân cũng nhanh chóng ướt át. Hứa Phỉ tách hai cánh môi âm hộ sang hai bên, hạt ngọc đỏ thẫm đã sớm dựng đứng, căng trướng khó chịu. Hắn dùng ngón trỏ khẽ chạm vào, những ngón tay còn lại như có như không mà lướt qua cửa động thịt.
"A Phỉ…" Trang Liên Nhi không chịu nổi sự trêu chọc, nhưng nàng vẫn lo lắng cho thân thể hắn: "Ban ngày đã… có phải không tốt lắm hay không …"
"Cái gì không tốt lắm…" Cuối cùng hắn không còn hôn lên phần lưng non mịn của nàng nữa, mà chuyển sang ngậm lấy vành tai của nàng.
Liên Nhi nhận ra đồ vật cứng rắn nào đó đang chọc vào người mình, lúc này, Hứa Phỉ bỗng nhiên đưa một ngón tay tiến vào. Không để nàng suy nghĩ quá nhiều, động thịt mẫn cảm chật hẹp bên trong bị hắn khuấy đảo, dâm thủy ngọt ngào trơn trượt không ngừng rỉ ra bên ngoài, Liên Nhi nói một cách đứt quãng: "Làm quá nhiều… sợ chàng không thoải mái… ưm, thật ngứa…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!