Chương 13: (Vô Đề)

Dưới sân khấu đang diễn xướng tới cảnh tượng ly biệt, đây là vở kịch " Trưởng công chúa" nổi tiếng tại Đại Hạ. Chuyện xưa kể về một nữ tử hồi kinh nhận tổ quy tông và trở thành công chúa, bỏ lại phu quân và nhi tử.

Đứa nhỏ trong đoàn kịch quỳ gối trên mặt đất, thê lương gọi với theo bóng lưng trưởng công chúa: "Mẫu thân --"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau đó là cảnh tượng khua chiêng gõ trống.

Trang Liên Nhi cảm thấy thổn thức, liên tục lắc đầu: "Thật nhẫn tâm."

Hứa Phỉ chống tay lên trán, không nhìn xuống sân khấu kịch, mà vẫn luôn nhìn nàng: "Còn có một cách nói khác về vở kịch này."

"Cái gì?"

"Nàng ghé sát lại đây." Hắn hạ giọng.

Trang Liên Nhi ngồi bên cạnh hắn, được hắn ôm vào trong ngực, Hứa Phỉ chậm rãi nói: "Người thư sinh này đã biết thân phận của nàng từ lâu, muốn trèo cao nên mới cố ý tiếp cận nàng, còn khiến nàng hạ sinh nhi tử."

"Chuyện này --" Liên Nhi kinh ngạc "Chàng nghe được từ nơi nào?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Chỉ là tin đồn trên phố thôi, nàng nghe một chút là được." Hứa Phỉ nhìn vành tai no đủ của nàng, duỗi tay nhẹ nhàng nắm lấy "Hiện tại còn cảm thấy nữ tử này nhẫn tâm không?"

Liên Nhi chớp mắt, cảm thấy lỗ tai có chút tê dại: "Sao chàng lại sờ nơi đó?"

"Có chuyện gì sao?"

"Cảm thấy hơi kỳ lạ."

Hứa Phỉ rụt tay trở lại, hỏi nàng: "Như vậy thì sao?"

Liên Nhi nhìn hắn tiến lại gần, áp má lên mặt nàng, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai nàng.

"Ưm --" Nàng nhịn không được ưm một tiếng, sau đó lại nhanh chóng nghẹn lại, sợ người bên ngoài nghe thấy.

Đầu lưỡi ấm áp cuốn lấy vành tai nàng bắt đầu liếm láp, Liên Nhi không khỏi run rẩy, Hứa Phỉ ôm chặt nàng, không chịu dừng lại.

Tiếng thở dốc rất nhẹ của hắn ngay sát bên tai nàng, lúc này Liên Nhi mới biết, đó không phải là cảm giác kỳ lạ, mà là thoải mái.

Tại sao lá gan của người này có thể lớn như vậy? Liên Nhi không từ chối, nàng giãy giụa duỗi tay buông tấm lụa mỏng bên cửa sổ xuống, cảnh xuân nửa che nửa lộ. Thiếu nữ xinh đẹp lộng lẫy ngồi trên đùi nam nhân, thần sắc dưới đuôi lông mày thể hiện rõ vẻ vui thích.

Chiếc áo đơn màu đỏ mặc ngày hè dần dần bị cởi xuống một nửa, trong phòng chỉ còn lại tiếng nức nở của nữ nhân và tiếng thấp giọng dỗ dành của nam nhân. Hứa Phỉ ôm eo nàng, luồn một tay xuống vị trí nóng bỏng ướt át nhất trên người nàng.

Âm đạo nhỏ hẹp nhút nhát giống như sợ người lạ, ngón tay của hắn vừa tiến vào đã bị nó kẹp chặt và co rút lại. Ngón tay thon dài hơi căng động thịt bên trong ra, nhẹ nhàng cọ xát.

Liên Nhi thật sự sảng khoái, nàng cắn môi, bầu ngực trước mặt khẽ lay động, lập tức được hắn ngậm vào trong miệng.

Cũng may vạt váy đủ dài, nếu không dâm thủy rơi xuống mặt đất, chẳng phải sẽ xấu hổ muốn chết hay sao.

Không lâu sau, Liên Nhi nhẹ giọng rên rỉ, nối tiếp nụ hôn triền miên lưu luyến cùng hắn.

"A Phỉ." Nàng thở hổn hển, nói: "Ta cảm thấy chúng ta không cần làm loại chuyện này."

Giọng nói của hắn ở ngay sát bên tai nàng, có chút khàn khàn, khó hiểu: "Chuyện gì?"

Liên Nhi đỏ mặt tiếp tục nói: "Ta lo lắng cho sức khỏe của chàng… Hơn nữa, không cần làm hoàn toàn, thế này cũng rất thoải mái…"

Nhưng đây lại không phải điều hắn muốn, tâm trạng của Hứa Phỉ vô cùng tinh tế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!