Câu chuyện chốn trà dư tửu hậu của mọi người tại kinh thành, đổi từ cuộc hôn nhân của Trang Liên Nhi và Hứa Phỉ thành việc Lý Nguyệt Thiền về kinh.
Khác với Trang gia, Lý gia là hoàng thương chính thức, đồng thời Lý Nguyệt Thiền cũng rất xinh đẹp, chỉ là vẻ đẹp của nàng quá lạnh lùng cao ngạo. Nàng có gia thế hiển hách, vị hôn phu là đại công tử phủ Thừa tướng, bạn thân là đệ nhất mỹ nhân của kinh thành, bởi vậy phong cảnh của Lý Nguyệt Thiền có một không hai trong giới quý nữ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng mà một năm trước, Lý Nguyệt Thiền bị Tần Khanh từ hôn.
Từ nhỏ nàng đã rất coi trọng bản thân mình, thời điểm tìm được Tần Khanh uống rượu tại tửu lầu, nàng muốn hỏi lý do tại sao, nhưng lúc đó Tần Khanh cùng đám bạn tốt đã càn rỡ cười lớn trên bàn rượu, nói lời chế nhạo: "Lý Nguyệt Thiền, ngươi muốn gả cho ta như vậy sao? Có thể, ta sẽ xem xét nạp ngươi làm thiếp."
Ngay cả những người ngồi uống rượu xem trò hay cũng cảm thấy lời này quá đả thương người. Lúc ấy Trang Liên Nhi đang ở bên cạnh, nàng nhìn thấy Lý Nguyệt Thiền mặt đầy nước mắt.
Lý Nguyệt Thiền tuyệt đối không phải nữ tử mềm yếu, ít nhất thì nàng kiên cường hơn Trang Liên Nhi rất nhiều. Nhưng sự việc này là một đả kích quá lớn đối với Lý Nguyệt Thiền, nàng đóng cửa suốt ba ngày không ra ngoài, cơm nước không ăn. Cuối cùng, vào một buổi sáng sớm, nàng rời kinh trở thành đạo cô.
Trong kinh bớt đi một Lý Nguyệt Thiền, trên giang hồ lại có thêm một Tĩnh Thiền tiên cô.
Lần này nàng đột nhiên hồi kinh, ngay cả nhà cũng chưa về đã vội vàng tới tìm Trang Liên Nhi, Liên Nhi lôi kéo nàng tới Hứa phủ làm khách.
Bọn nha hoàn không dám chậm trễ, Tử Châu cũng biết được khẩu vị ngày trước của Nguyệt Thiền, lập tức dặn dò bọn họ chuẩn bị đồ ăn thức uống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Liên Nhi có chút oán hận Lý Nguyệt Thiền, nàng nhìn chằm chằm vào nữ tử áo tím trước mặt, buồn bã nói: "Nếu tỷ trở về sớm mấy ngày, tham gia tiệc cưới của muội thì tốt biết bao."
Lý Nguyệt Thiền giải thích: "Khi nhận được thư của muội, ta lập tức khởi hành hồi kinh, chỉ là chỗ ta cách kinh thành khá xa, không biết có về kịp hay không. Nếu báo trước với muội rằng ta sẽ trở về đúng hạn, không phải sẽ khiến muội mừng hụt hay sao."
Trang Liên Nhi buồn bực: "Tỷ luôn nói những lời này, nhưng một năm nay ngay cả một phong thư không gửi về cho muội, vì sao vậy?"
Lý Nguyệt Thiền cười nói: "Xem muội kìa, giống hệt tiểu tức phụ giận dỗi."
Nàng xoay mặt nhìn về phía Hứa Phỉ: "Ngày thường nàng ấy cũng đối xử với huynh như vậy sao?"
Mặc dù cùng tham gia tiệc rượu, nhưng Hứa Phỉ chỉ lẳng lặng ngồi nghe mà không nói chuyện, thấy Lý Nguyệt Thiền chủ động mở miệng, hắn mới nhìn sang Liên Nhi ngồi bên cạnh, nghiêm túc nói: "Liên Nhi rất tốt."
"Ta còn không hiểu nàng ấy sao, yếu ớt, hay giận dỗi." Lý Nguyệt Thiền uống chút rượu, trên mặt xuất hiện hai vệt đỏ ửng, ánh mắt cũng không rõ ràng lắm.
Trong thư, Liên Nhi viết nàng sắp thành thân cùng Hứa Phỉ, mới đầu Lý Nguyệt Thiền vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó lại cảm thấy như thế cũng đúng. Ngay từ khi còn nhỏ Liên Nhi đã không thích người quá mức cường tráng, nàng luôn lo sợ bị người khác khống chế, cho nên nàng chỉ muốn tìm một nam nhân tình tính ôn hòa mềm mại nuôi dưỡng ở trong nhà, tựa như nuôi dưỡng một con thỏ vậy.
Hứa Phỉ và Lý Nguyệt Thiền đều lớn hơn Liên Nhi hai tuổi, ngày đó mặc dù học cùng thư viện, nhưng họ cũng chưa từng nói chuyện với nhau.
Không biết có phải do uống rượu hay không, suy nghĩ của Lý Nguyệt Thiền lập tức lùi lại khung cảnh ở thư viện mấy năm trước. Nàng mặc bộ y phục màu trắng, đi ngang qua hàng liễu xanh rủ bóng, tại một đầu khác, Tần Khanh đang ở đó chờ nàng…
Trang Liên Nhi thấy sắc mặt nàng như thế, thầm nói không tốt, e rằng nàng lại nhớ tới chuyện đau lòng.
Nàng vội vàng nắm tay Lý Nguyệt Thiền, nhẹ giọng nói sang chuyện khác: "Suốt một năm nay ở bên ngoài, tỷ đã làm những gì?"
Lý Nguyệt Thiền sủng sốt một lát rồi mới trả lời: "Muội không biết sao? Ta nuôi dưỡng mấy nam nhân."
"…" Không ngờ nàng có thể nói thẳng không chút kiêng dè như vậy, ngược lại khiến Trang Liên Nhi nhất thời không biết nên nói gì.
Lý Nguyệt Thiền lại uống hết ly rượu, trong đôi mắt lạnh lùng tràn đầy ý cười: "Cũng không tính là nuôi dưỡng, chẳng qua chỉ thường xuyên gặp mặt mà thôi."
"Bọn họ đối xử với tỷ thế nào?"
"Cực kỳ tốt." Lý Nguyệt Thiền nói đùa: "Đáng tiếc muội thành thân sớm quá, hiện tại trong nhà đã có kiều thê."
Hứa Phỉ
- người được gọi là "Kiều thê", không nói một lời, chỉ ngồi bên cạnh lẳng lặng pha trà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!