Hứa Phỉ ôm lấy nàng từ phía sau, tư thế thân mật, hắn ghé sát bên tai nàng, hơi thở dần vững vàng.
Mặt đất lộn xộn, hắn gom lại xiêm y đã cởi ra một nửa, sau đó tự mình phủ thêm áo ngoài, kéo chiếc chuông dài bên ngoài.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Liên Nhi cảm thấy mình không còn mặt mũi nào gặp người.
Tuệ Ngôn không tiến vào, mà gọi Tử Châu đi lấy xiêm y, tiếp theo nàng lại nghe thấy Hứa Phỉ gọi người chuẩn bị nước.
Sau khi làm chuyện hoang đường, Liên Nhi có tật giật mình, cảm thấy dường như tất cả mọi người trong phủ đều đang dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn nàng. Nàng xấu hổ buồn bực vì bản thân không đủ định lực, quả thực không có tiền đồ.
Vì thế, sau khi tắm gội thay xiêm y xong, nguyên một buổi chiều nàng đều ngắm hoa ở hậu viện, không muốn nhìn thấy Hứa Phỉ.
Trời đêm tháng tám, trong đình viện mơ hồ có tiếng ve kêu, bọn nha hoàn buông mành ngăn chặn côn trùng xuống, Liên Nhi trở lại sân viện của hai người, lụa mỏng trên mặt đất bị gió nhẹ cuốn lên.
Hứa Phỉ nghiêng người đưa lưng về phía nàng, hắn ngồi bên cạnh bàn uống thuốc, có thể đã quá quen thuộc, nên hắn không hề lộ ra bất cứ biểu cảm khác thường nào, ngược lại còn cực kỳ bình tĩnh.
"A Phỉ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng ngồi xuống cạnh bàn, quan tâm nói: "Thế nào, có đắng hay không?"
Hứa Phỉ mỉm cười lắc đầu, đợi hắn uống thuốc xong, nha hoàn đứng bên cạnh bưng trà xanh tới cho hắn súc miệng, Hứa Phỉ dùng khăn lau miệng, nói: "Chúng ta ăn cơm thôi."
Đồ ăn trên bàn tương đối thanh đạm, vốn dĩ Liên Nhi cũng không đói bụng, nàng tùy tiện dùng một chút, sau đó chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.
Ban ngày cùng hắn làm chuyện hoang đường như vậy, mấy ngày kế tiếp nàng không muốn làm loại chuyện đó. Nghĩ thôi cũng cảm thấy thân thể hắn không thể chịu đựng nổi, sau lần này, thật ra nàng càng không có ý định viên phòng với hắn.
Như vậy đã đủ thoải mái rồi, huống chi chỗ đó của A Phỉ …
Mặc dù nó màu hồng nhạt, nhưng vẫn có chút dọa người.
Dường như Hứa Phỉ đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, hai ngày kế tiếp hắn ngoan ngoãn ôm nàng ngủ, không có động tác gì khác thường. Mỗi khi rảnh rỗi, hai người thường xuyên dành thời gian tại thư phòng, Hứa Phỉ đọc sách, Liên Nhi phổ nhạc.
Hứa mẫu gọi Liên Nhi tới nói chuyện hai lần, còn tặng nàng hai bộ trang sức. Liên Nhi xuất thân từ gia đình giàu có, không thiếu vàng bạc châu ngọc, khi nàng cẩn thận nhìn kỹ hộp trang sức thì mới nhận ra rằng, hai bộ trang sức này do chính tay Ngô Dung
- thợ thủ công giỏi nhất kinh thành làm ra, đồng thời bản thân nó cũng ẩn chứa những ý nghĩa sâu xa.
Theo lời đồn, trong lễ hội hoa đăng ông vừa gặp đã thương một nữ tử, sau đó ông làm ra bộ trang sức đơn giản đầu tiên, sợi bạc mỏng manh, mây bay giữa sương mù, phần đuôi của chiếc trâm bạc được làm thành hình trăng non, lấy từ ý nghĩa của câu "Doanh Doanh trên lầu nữ, sáng trong đương song cửa". (Trích trong bài thơ Cỏ xanh bên sông của một nhà văn thời Hán, viết về cuộc sống đời thường của một thiếu nữ khao khát tình yêu)
Sau đó, Ngô Dung tìm hiểu tin tức của nữ tử kia ở khắp nơi, nhưng rồi ông biết được vị mỹ nhân ngày đó đã tiến cung, trong nỗi buồn thương mới làm ra bộ trang sức tuyệt đẹp vô cùng quý giá thứ hai, Liên Nhi đưa tay chạm vào, châu ngọc lạnh lẽo.
Đồ vật như vậy, tất nhiên sẽ không lấy ra bán, mới chỉ đưa ra trưng bày triển lãm một lần mà thôi, vô số nữ tử ao ước có được nó, nhưng cho dù bọn họ có trả bao nhiêu bạc, Ngô Dung đều không bán, giờ phút này hai bộ trang sức đó đều tới tay Liên Nhi.
Nàng đoán rằng Ngô Dung chỉ nguyện ý tặng cho người có duyên, Hứa phủ là dòng dõi thư hương, có lẽ sẽ thuyết phục được với ông, người như vậy, không thể dùng bạc đả động.
Nàng cất hai bộ trang sức đó đi, không có ý định đeo chúng.
Ngày thứ ba sau khi thành thân, Liên Nhi và Hứa Phỉ trở về lại mặt.
Trang gia và Hứa phủ chỉ cách nhau hai con phố, Liên Nhi luôn có ảo giác giống như mình vẫn chưa xuất giá.
Phụ mẫu mấy ngày không gặp đang chờ nàng trước cổng, ngay cả muội muội Trang Tiểu Mãn mười bốn tuổi cũng nhón chân nhìn ngó. Mãi cho tới khi mọi người nhìn thấy Liên Nhi từ trên xe ngựa bước xuống, khí sắc của nàng không tồi, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Phỉ nắm tay nàng, tiến lên hành lễ, Trang Tài Thịnh ôn hoà bảo hai người tiến vào trong phủ. Trương thị đưa mắt nhìn Tử Châu đứng bên cạnh, Tử Châu hiểu ý, khẽ gật đầu, lúc này sắc mặt Trương thị mới hoàn toàn thả lỏng.
Mấy ngày không gặp mặt tỷ tỷ, Tiểu Mãn có chút dính người, bửa cơm mới dùng được một nửa, nàng đã lôi kéo Liên Nhi ra ngoài nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!