Hạ Vũ tay trái nâng tách cafe, tay phải lật trang sách, mắt thi thoảng đảo qua đảo lại giữa mặt giấy và màn hình vi tính.
Cô đang tạo một hồ sơ giả cho bản thân mình. Vĩ nhân đã nói: Thông minh quá cũng chuốc hại vào người. Thấm nhuần tư tưởng đó, cho nên cô đã quyết định hạ thấp IQ của mình xuống đến mức mà bản thân cô cũng không thể chấp nhận được!
Cơ mà IQ 115, lại học MIT? Sau đó lại có bằng Tiến sĩ, đã thực tập 3 tháng ở NASA???
Hình như cô chỉnh hơi quá tay thì phải...
Không được, không được. Hơi quá lố rồi.
- Thế này thì sao? Học sinh ưu tú tại Đại học A? Chưa thi bằng Tiến sĩ? Kinh nghiệm thực tập là 1 năm? Khá ổn nhỉ?
- Ổn. Nếu em là một người bình thường.
Tiếng nói đột ngột cất lên phía đằng sau khiến Hạ Vũ dù có can đảm đến đâu cũng không tự chủ rùng mình.
Hạ Vũ quay phắt lại, bắt gặp bộ mặt đáng đánh đòn của Hoắc Thiên Kình.
- Con hồ li biến thái, anh đi chết đi!
Hoắc Thiên Kình cười híp mắt, khoanh tay đứng dựa cửa, hướng Hạ Vũ mà đáp:
- Bảo bối, em mong tôi chết để được hưởng cái nhà này sao? Thực ra không cần thiết, về làm vợ tôi thì ngay cả tôi cũng thuộc về em. Không cần thiết phải hao tổn tâm cơ như vậy.
- Không cần phải rắc rối như vậy. Kết hôn rất lắm thủ tục. Anh biết tôi không thích mang rắc rối vào người mà.
Hạ Vũ khinh thường liếc mắt nhìn người đang nhàn hạ đứng kia. Muốn lừa cô bằng trò trẻ con đó? Không có cửa đâu, cửa sổ cũng không có!
Hoắc Thiên Kình nhìn vẻ mặt không thèm chấp của cô mà muốn bật cười. Đã có ai nói với cô rằng, lúc mà cô tỏ ra khinh thường người khác lại đáng yêu đến không ngờ chưa?
- Bảo bối, em đang làm gì?
- Hắn thôi không trêu chọc cô nữa, tiến lại gần vòng tay qua ôm eo cô.
Hạ Vũ nhìn cánh tay tự tung tự tác trên eo mình mà cảm thấy thật bất lực, đành trực tiếp ngó lơ nó.
- Đang lướt web. Anh nhìn mà không thấy sao?
- Không. Ý tôi hỏi, em đang tốn thời gian vào cái việc vô ích này làm gì? Em là hacker, trình độ IQ cũng không phải thấp đến độ chỉ biết nói qua nói lại trên mạng xã hội.
Hạ Vũ nghiêng đầu híp mắt nhìn hắn, một chốc lại nhìn màn hình đang sáng.
- Cũng không hẳn là không nghĩ tới. Thế nhưng để đối phó với dư luận, tốt nhất là nên dùng cách này, với tư cách là một người bình thường.
Hạ Vũ ngưng lại một chút rồi lại tiếp tục:
- Ân. Còn đối với công ty của cô ta... Tôi đang trực tiếp thu mua lại cổ phần rồi. Hì hì.
- …
Hoắc Thiên Kình thật không biết nói gì. Vốn tưởng cô đang gặp khó khăn, còn đang định làm anh hùng cứu mĩ nhân, nhưng mà trông thực tế hình như không như anh nghĩ thì phải...
- Bảo bối, em thật là giỏi.
- Thế anh nghĩ tôi là ai chứ. Xì.
- Ân. Được rồi. Vũ Vũ bảo bối thật là giỏi. Là tiểu thiên tài xinh đẹp.
- Lãnh Hàn? Cậu sao vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!