Chương 41: Say

Chiếc xe chở mấy người Hạ Vũ không đi về phía khu nghỉ dưỡng mà trực tiếp về thẳng thành phố. Ờm thì... nghỉ có mấy ngày mà gặp đủ thứ chuyện như vậy, Hạ Vũ đương nhiên mất hứng, một mực muốn về. Mà thời gian này Vũ Vũ có ảnh hưởng lớn đến tư tưởng của đám đàn ông con trai kia, cho nên cả đám cũng lục tục kéo về cùng.

- Các người thật phiền phức!

- Hạ Vũ nhắm mắt dưỡng thần, khó chịu buông một câu.

Trần Tuấn Kiệt rất không biết xấu hổ, cợt nhả tựa đầu lên vai Hạ Vũ, cất giọng tà mị:

- Vũ Vũ, là người ta muốn được ở cạnh bồi dưỡng tình cảm với em.

- Kiệt! Bớt buồn nôn đi. Hình tượng?!

- Âu Dương Nam hé một bên mắt, nhìn tên kia một cách khinh bỉ.

Trần Tuấn Kiệt ném cho Âu Dương Nam một cái mị nhãn to đùng, sau đó lại cợt nhả nói:

- Nam, cậu ghen với Vũ Vũ vì tôi yêu cô ấy chứ không yêu cậu đúng không?

Cả đám nhất thời nghẹn họng, không biết nói gì hơn...

Đêm. Khoảng thời gian mà con người dễ dàng sa vào những suy nghĩ mông lung. Đêm cũng là thời khắc mà con người thả lỏng tâm hồn nhất. Cũng bởi vậy mà cảm xúc cũng khó lòng mà kiềm chế.

Hoàng Thiên lắc lắc li Moët Impérial thượng hạng trên tay, thẫn thờ nhìn thứ chất lỏng sóng sánh.

Thật ngọt...

Rượu thật hảo hạng, cái vị ngọt thanh mát chảy vào họng hắn, rồi theo thực quản đi xuống dạ dày. Hắn muốn thứ ngòn ngọt này lấp đầy tâm can đang đắng ngắt của hắn.

Hắn say rồi. Phải. Nhưng hắn càng say, hắn lại càng nhớ cái bóng dáng nhỏ bé tươi cười kia. Bao lâu rồi nhỉ? Đã tròn một năm chưa? Hay là mới mấy tháng? Hắn nhớ cô! Cảm giác như cả một thập kỉ rồi hắn chưa thấy cô vậy! Không. Hắn luôn biết cô đang ở đâu đang làm gì... Nhưng như thế là chưa đủ. Tâm trí hắn lấp đầy hình ảnh cô, hai bên tai lại cứ như nghe thấy giọng nói của cô vậy.

Ha... Hắn đang làm gì thế này? Chính hắn ruồng bỏ cô trước mà! Khốn thật. Hắn ở đây say khướt cái gì cơ chứ. Rốt cục là tự mình gây nên rồi lại tự hành hạ bản thân mình. Hắn thật ngu ngốc, cũng thật đáng thương. Hắn đã đập đâu để mà rồi chối bỏ tình cảm của cô, rồi sau đó lại hằng đêm lại say bí tỉ. Nực cười! Thật là... điên đầu quá!

Hoàng Thiên nốc cạn li rượu còn phân nửa, cảm nhận được thứ chất lỏng hảo hạng đang xối xuống dạ dày mình. Thật khó chịu...

- Vũ Vũ! Đến bao giờ em mới chịu quay lại nhìn tôi hả?!

Phải đó, đến bao giờ em mới chịu quay về với tôi nhỉ?......

"Cộc, cộc!"

- Ai?!

- Thiên, là tôi, Doãn Hạo đây.

Hoàng Thiên thần trí nửa tỉnh nửa mê, ngay cả tên cái người đã cùng mình xây dựng công ty cũng đem quên sạch.

- Huh?...

Doãn Hạo bước vào, nhìn cảnh tượng trước mắt mà đầu đổ ba vạch hắc tuyến.

Rượu của anh... Mấy chai rượu tủ mà anh mất công đi xới tung mọi châu lục lên mới có được. Tên hỗn đảng này... Hắn cư nhiên nhân lúc anh đi vắng mà đem rượu của anh uống sạch!!! @&$!*!#:#%#!

Hừ hừ...

- Khốn nạn! Thiên! Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy hả?! Đứng. Mau đứng dậy cho tôi!

Hoàng Thiên đảo tròng mắt trắng dã, lờ đờ nhận ra người đối diện.

- Hạo...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!