Chương 37: Chăm sóc sức khỏe (3P - 25+)

~Trước khi vào truyện, khuyên chân thành reader trong sáng không được đọc chap này

~Sau khi đọc xong có bất cứ sự cố nào phát sinh, thỉnh không hỏi tội tác giả

Âu Dương Nam thở dài ngao ngán, tự trách bản thân một câu:

- Giá như trước đó, tôi đủ tỉnh táo để giữ Vũ Vũ lại...

Không khí xunh quanh ba người rơi vào trầm mặc. Chợt, Âu Dương Nam lại lên tiếng, kéo tinh thần mọi người lại:

- Nào, vào phòng tôi một chút đi. Tôi có chai Dalmore 1962, rơi một giọt là tội nặng đấy!

- Haha. Học trưởng, cậu chịu chi thật đấy.

- Lãnh Hàn cười đến mãn nguyện.

Cánh cửa phòng mở ra, cả ba người không hẹn mà cùng hét lên chói tai:

- Á!!!!

Ôi thần linh ơi... Thật muốn đập đầu vào tường mà tự vẫn mà!!

Âu Dương Nam hiện tại lần đầu tiên trong cuộc đời muốn giết người.

Lãnh Hàn đang trong cơn kích động, thiếu chút nữa muốn phát điên lên.

Trần Tuấn Kiệt tự trấn an bản thân, trong lòng thầm nhủ: "Giờ mày đã hiểu cảm giác bị troll là thế nào!".

Cả ba đạo ánh mắt nóng rực đang dán chặt trên thân ảnh quen thuộc đang ngồi trên ghế kia.

Hạ Vũ lười nhác, lưng ngả tựa vào ghế, hai chân bắt chéo, đặt trên bàn. Một cái chăn mỏng đắp ngang đùi. Trên tay lại cầm một gói snack, bên cạnh lại có một hộp pudding cùng một ly sữa lắc. Con sóc nhỏ trong có vẻ cực kì thảnh thơi, ngồi phòng điều hòa, đắp chăn, ăn uống, xem TV,... Hoàn toàn không có vẻ gì là vừa biến mất suốt 3 ngày cả.

Chợt, Hạ Vũ quay ra phía cửa, thấy ba mỹ nam đang hóa đá tại chỗ. Cô cười hồn nhiên, ánh mắt vô tội hết sức:

- Mau mau lại đây đi. Chúng ta cùng xem phim a.

Trần Tuấn Kiệt nở nụ cười bán nước hại dân, Hạ Vũ nhìn mà không khỏi lạnh sống lưng.

- Vũ Vũ à, em có nhiều việc cần phải giải thích lắm đấy...

Phân cách tuyến max dễ thương

~~

- Thì chuyện là như thế đó.

Ba tên con trai ngồi nghe Hạ Vũ kể mà không khỏi rùng mình. Vũ Vũ à, em có phúc khí ngàn đời đấy! Rơi xuống vách núi, thế quái nào lại chỉ bị xây xác chân tay vậy?!!!

Hạ Vũ tất nhiên không nói về căn cứ bí mật của Phong Thiên. Cô chỉ nói ở đó có một hệ thống đường hầm của công tác khai thác lưu huỳnh bị bỏ hoang. Cũng nói là mấy vụ gần đây cô gây ra là nhờ một người bạn. Cô không dại mà nói cô phải "bán thân" cho Hoắc biến thái kia để hắn giúp đâu a.

Âu Dương Nam cười ôn nhu với cô, đưa tay xoa đầu cô rồi nhẹ giọng nhắc nhở:

- Vũ Vũ, hiện tại tôi cần đi xử lí một chút chuyện. Hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi ở phòng tôi đi. Một chốc tôi sẽ cho người kiểm tra sức khỏe cho cậu. Cần gì cứ bảo hai tên này, biết chưa?

- Ân~

Hạ Vũ ngoan ngoãn gật đầu. Âu Dương Nam thấy vậy cũng hài lòng, vội vàng sửa soạn để rời đi. Cả hai nào có biết, bên cạnh đó, hai tên con trai còn lại thầm ném cho nhau cái nhìn đầy ý tứ.

Âu Dương Nam rời đi chưa được bao lâu, Hạ Vũ đã vươn vai bảo với hai người kia:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!