Chương 34: Thủ đoạn đủ thâm độc

Hạ Vũ nằm bên cạnh Hoắc Thiên Kình cười sặc sụa. Cô nhịn không được a. Mới nghịch có tí mà Tống Như Hoa đã hồn xiêu phách tán rồi.

- Hừ, giỡn chơi với bổn cô nương sao? Còn non lắm.

- Bảo bối, tưởng em ngoan lắm. Nào ngờ mấy trò này cũng nghĩ ra được.

Hạ Vũ cười đến ngọt xớt, ưỡn ngực mà nói:

- Tất nhiên! Để thực hiện cái vụ máu trong bồn tắm tôi đã phải chiếm quyền kiểm soát đường ống nước của cả khu nghỉ dưỡng đấy! Không có dễ dàng gì đâu. Mất 5 đơn vị máu, là 500cc đấy. Nhọc công lắm biết không?

Nói đến đấy Thiên Kình lại đen mặt. Hắn không hiểu. Rốt cục việc trêu chọc Tống Như Hoa quan trọng cỡ nào mà Hạ Vũ phải lấy chính máu và tóc của mình để làm? Cô có thể chết vì thiếu máu đấy!

- Lần sau không được làm thế nữa. Rất nguy hiểm.

- Hehe. Chẳng qua là cho bọn họ chút manh mối để xét nghiệm máu và ADN thôi mà. Chẳng phải biết được kết quả thì hiệu ứng gây ra ảnh hưởng càng lớn sao? Mà này.

- Hạ Vũ rút ra một chiếc USB và đưa cho Thiên Kình.

- Anh đưa cái này cho người của anh. Bảo phát nó ở khu rừng bao quạn khu nghỉ dưỡng.

Hoắc Thiên Kình nhìn chiếc USB màu đỏ, trong đầu hiện lên cả ngàn suy nghĩ, nghi hoặc hỏi:

- Này, đừng bảo đây là sóng siêu âm hay thiết bị điều khiển trí não nhé.

- Anh bị đần à?!

- Hạ Vũ cười.

- Chỉ là một kiệt tác của Wolfgang Amadeus Mozart, Khúc cầu siêu, k.626.

~~Ta là phân cách tuyến a

Tống Như Hoa đã điên thật rồi đấy.

Cả ngày ả chỉ ở trong phòng, nửa bước cũng không dám bước ra. Tất nhiên một phần là do vụ việc lần trước. Nhưng đa phần là do mấy đêm gần đây, đêm nào cũng nghe thấy tiếng violin phát ra từ trong rừng. Mà cái âm thanh này, Âu Dương Nam nói là Khúc cầu siêu, dùng cho các đám tang ở Bắc Âu.

Như Hoa chưa đến mức hóa điên, hóa dại. Nhưng ả ta ngày ngày giờ giờ sống trong một nỗi sợ hãi mơ hồ mà chính ả cũng không biết phải nói thế nào.

Hối lỗi chăng?

Lo sợ chăng?

Hay là cắn rứt lương tâm?

Không, không! Ả ta không làm gì cả! Ả không làm điều gì để phải lo sợ như vậy cả!

Ha... ha...a... Phải rồi. Không việc gì phải sợ hết. Ả ta trong sạch mà....

Không!

Chắc chắn là do tiện nhân Hạ Vũ.

Phải rồi. Chắn chắn là nó rồi. Nó ghét ả như thế cơ mà. Chắc chắn là do nó sắp đặt. Nhất định là thế. Nó muốn Tống Như Hoa đây phải bẽ mặt mà....

Nhưng... Nó chết rồi cơ mà?

Người của ả đã nhìn thấy nó rơi xuống đáy vực mà. Đáy vực đấy là sông cạn, muốn sống e chừng không thể. Lại chưa kể hàng trăm tấn đất đá đổ từ trên cao xuống, Hạ Vũ cho dù có là thần thánh cũng không thể qua khỏi!

Nhưng... sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Vậy rốt cục là sao? Không lẽ mạng của Hạ Vũ lớn đến nỗi có thể thoát chết trong gang tấc? Để rồi bây giờ trở lại chơi trò ma quỷ với ả sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!