Chương 28: Đi lạc

Cái ngày mà cả học viện trông đợi cũng đến. Các giáo viên giờ đang cho lớp mình bốc thăm, chia nhóm để dễ hoạt động.

- Ai nhóm 5?

- Anh em nào nhóm 2 vậy?

..........

Hạ Vũ lười nhác nhìn tờ giấy màu xanh, chợt nghe Âu Dương Nam quay xuống hỏi:

- Vũ Vũ, nhóm mấy?...

Hạ Vũ cười cợt, khóe miệng hơi cong, không hẹn mà cùng thốt lên:

- Tôi nhóm 3!

- Cả hai đồng thanh.

Trần Tuấn Kiệt ngồi cạnh Âu Dương Nam thấy hai người phối hợp ăn ý có hơi chút khó chịu. Bất quá, hắn cũng chỉ để trong lòng, ngoài mặt vẫn giương ra bộ dáng hoa hoa công tử:

- Thật trùng hợp, tôi cũng nhóm 3. Vũ Vũ, tôi và em có duyên ha.

Cả lớp nghe được bỗng chốc im ắng dị thường. Mố? Hạ Vũ không hiểu lắm. Hắn ta chọc tới ông bà tổ tiên của cả cái lớp này sao? Đang ngây người suy nghĩ thì cô lại nghe tiếng tên Lãnh vô sỉ nào đó vui mừng nói:

- Hạ Vũ, tôi cũng nhóm 3 nè.

Cả lớp: Các mĩ nam đều vào hết một nhóm thật sao?!

Hạ Vũ: Ngày đen nhất kể từ khi xuyên qua!

Chưa để mọi người hết bàng hoàng, một giọng nói trong trẻo cất lên, chính thức đưa Hạ Vũ thẳng xuống 18 tầng địa ngục.

- Nhu nhi, cậu xem, tớ và cậu cùng nhóm 3 này.

Tối hôm đó, đặt lưng lên giường ngủ rồi, Hạ Vũ còn mơ thấy sự kiện kinh hoàng buổi sáng. Quá hãi đi. Hạ Vũ bật dậy, thở hổn hển, miệng liên tục lẩm nhẩm:

- Ở chung nhóm với Tống Như Hoa cùng Mộc Thiên Nhu?!... Thiên a... Ta đâu muốn lao đầu đi chết chứ!... Sáng nay ta bước chân trái ra khỏi cửa sao?... Tháng trước ta làm việc thất đức ư?... Kiếp trước ta đắc tội với ông tai to mặt lớn nào à?... Hay Thần xui xẻo nhìn trúng ta đi?...

Huhu... Hạ Vũ thực sự rất không mong đợi kết quả này nha. Thực sự mà nói: Phiền chết đi được!

~~Buổi học ngoại khóa

~~

Một thân ảnh nhỏ nhắn bước vội trong khuôn viên trường. Cô gái nhỏ mặc, chiếc áo hoodie đen, viền tay áo và viền mũ có hoa văn màu trắng. Kết hợp cùng chiếc quần bó đen túi rộng. Chân đi giày converse full đen, trên lưng còn có một cái balo dây rút màu xám nhạt. Thoạt nhìn... rất giống dân lưu manh!

- Vũ Vũ, tới rồi hả? Mau tới điểm danh.

Âu Dương Nam là người theo chủ nghĩa "đơn giản mà hiệu quả", đến quần áo cũng được áp dụng định lí này. Không cầu kì, chỉ đơn giản là áo phông trắng, áo khoác bò xám, quần joker đen, chân đi nike air max trắng. Phối đồ đơn giản, ấy mà trong mắt của các nữ sinh, anh lại là học trưởng thanh lịch mọi lúc mọi nơi, đi đâu cũng tỏa ra khí chất hơn người!

Báo danh xong xuôi, Hạ Vũ mệt mỏi tìm chỗ ngồi trên xe. Mệt mỏi? Phải, vì cơn ác mộng hôm qua mà cô chẳng dám ngủ, cứ nhắm mắt, giọng nói của Tống Như Hoa lại văng vẳng bên tai. Thật sự là rất đáng sợ nga. Khuôn mặt tinh xảo có hơi mất đi sức sống vốn có của nó đập vào mắt Trần Tuấn Kiệt. Vẫn cái giọng nửa đùa nửa thật, hắn với tay kéo cô ngồi cùng chỗ với mình:

- Vũ Vũ, chúng ta cùng nhóm hẳn nên ngồi chung đi.

Mỗ nữ nào đó cũng chẳng để tâm, ngồi vào ghế cạnh cửa sổ, mặc cho tên kia ngồi vào chỗ trống bên cạnh. Bất chợt, trên đầu lại nghe thấy tiếng của hắn:

- Hôm nay có vẻ tử vi của tôi rất tốt đi, chúng ta mặc đồ đôi này.

Không sai. Trần Tuấn Kiệt cũng một cây đen

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!