Lôi thôi một hồi, Hạ Vũ cũng thoát khỏi sự đeo bám của Doãn Hạo cùng Đông Phương Vỹ. Lúc cô xoay người bỏ đi, còn nghe loáng thoáng bên tai tiếng bàn luận của hai tên công thụ kia nữa...
- Ừm... Vũ Vũ hơn ta một tuổi... Không sao! Tình yêu không phân biệt tuổi tác. Ngươi nói đúng không Doãn cẩu?
- Đúng cái đầu ngươi. Ranh con, dám động vào một sợi tóc của Vũ nhi ta lột da ngươi!
Hạ Vũ cảm nhận hàn khí nồng đượm phía sau không khỏi rùng mình.
~Nhảy qua thời gian một chút
~~
Cả lớp đang chăm chú nghe giảng. Hôm nay, Doãn Hạo kia bảo có việc gấp, biến đâu mất tiêu. Ở cuối lớp, Hạ Vũ cầm bút vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Khụ... Thực ra là vẽ mấy cái sơ đồ tư duy. Thời gian này thị trường xuất hiện mấy cái trào lưu của giới trẻ, Hạ thị đương nhiên muốn nhân cơ hội tạo ra sản phẩm mới. Mà cái này không phải chuyện đùa. Hạ Tuấn thì "dễ tính" cho qua vài bản thiết kế, đến lượt Hạ Phong xem lại thì chỉ còn có 3 bản được thông qua.
Thế nào mà Hạ Vũ nhìn lướt qua bản vẽ người ta nghĩ ngợi trong 2 tháng, không quá 2 giây sau nhàn nhạt quăng một câu:
- Chưa đạt. Loại.
Toàn bộ nhân viên trên dưới Hạ thị đều gào thét kêu trời. Trên họ có Hạ chủ tịch cùng Hạ tổng khó hầu hạ đã khổ lắm rồi, nay lại từ đâu mọc ra một tiểu tổ tông còn khó chiều hơn cả hai lão Diêm vương kia. Một cô nhân viên nào đó không biết điều đã uất ức nói nặng nói nhẹ với Hạ Vũ. Cái gì mà thực lực của cô chỉ có hư danh. Cái gì mà từ lúc ra mắt mọi người chỉ biết ru rú trong nhà, không thèm đi làm tới một lần. Cái gì mà có tí tuổi mà đòi chỉ tay năm ngón... Nói chung là có gì đều xả ra hết.
Ân... Cảm giác xả xong rất thoải mái, nhưng chỉ được một chút.
Hạ Vũ đang lười nhác lật trang sách, dáng vẻ bình thản tựa như nãy giờ cô ta nói gì một chữ cũng không lọt vào tai cô. Nói sao nhỉ? Rất không coi người đối diện ra gì! Bất quá, cô cũng hào phóng mở miệng nhả vài câu:
- Cô đã quan tâm, chú ý tới tôi đến vậy, thôi thì để dự án lần này tôi làm đi. Bất quá tôi cũng có điều kiện. Doanh thu tăng, cô lập tức cuốn xéo khỏi Hạ thị! Ngược lại, tôi đi!
Câu nói này chẳng biết thế nào lại lên mặt báo sáng hôm sau. Nhưng mà Hạ Vũ cô chẳng để tâm, cô cũng chỉ chú tâm việc nghĩ ra sản phẩm mới thôi.
Âu Dương Nam cả buổi thấy cô sắc mặt không được tốt lắm, lại nhớ bản tin hồi sáng, liền biết cô đang nghĩ về việc của Hạ thị.
Khuôn viên trường
~
Hạ Vũ ngẩng đầu, đập vào mắt là một cốc matcha, lại nghe thanh âm trầm ổn quen thuộc:
- Uống chút đi. Có thể thư giãn đầu óc đấy. Sau đó muốn nghĩ gì hắng nghĩ.
- A... Cám ơn cậu, Dương Nam.
Lãnh Hàn giật lấy tờ giấy chi chít, nhằng nhịt những số và chữ, mắt hơi có chút hoa lên.
- Hạ Vũ à, cô đang viết cái gì vậy?
Trần Tuấn Kiệt nhìn liếc qua tờ giấy một cái, tỏ vẻ không quan tâm, nói:
- Sản phẩm mới của Hạ thị!
- Là phần mềm máy tính sao?
- Âu Thiên Kì hỏi.
- Ừm. Nhưng cũng chẳng phải.
- Tuấn Kiệt tầm mắt dời sang Hạ Vũ.
- Ở đây chẳng nhìn ra là một phần mềm nào cả. Nói cho dễ hiểu... Vũ Vũ, em bị bí ý tưởng đúng không?
- Ân... Không sai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!