Hạ Vũ mơ thấy mình có một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ.
Cô mơ thấy mình bị bắt nhốt trong một căn phòng hôi hám, ẩm ướt...
Cô mơ mình bị 5 tên du côn giở trò đồi bại...
Cô mơ thấy Doãn Hạo trong gang tấc chạy tới cứu cô. Còn thấy anh tàn độc ra tay trừng trị bọn chúng.
Hạ Vũ rất sợ, cô hoảng loạn. Cô vẫn thấy mùi máu quanh quẩn bên mũi mình. Vẫn nghe được đâu đó tiếng la hét thảm thiết của đám người kia. Cô tự nhủ, đó chỉ là mơ... Là mơ thôi! Chỉ là cơn ác mộng tồi tệ nhất mà cô từng gặp.
Nhưng không. Khi Hạ Vũ mở mắt, cô thấy mình đang ở trên ô tô. Người cô chỉ mặc một cái áo khoác dài quá mông một chút. Đây là áo khoác nam mà...?
- Em tỉnh rồi à? Thuốc hết tác dụng nhanh thật. Mới có 5 tiếng. Tôi còn tưởng nó phải 9 tiếng cơ.
Doãn Hạo không nhìn cô, chăm chú lái xe. Anh có vẻ rất mệt mỏi, mắt đã xuất hiện quầng thâm. Không lẽ cô bị đưa đi xa đến mức anh phải lái xe suốt đêm ư?
Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh nhàn nhạt lên tiếng:
- Bọn chúng cũng giỏi thật. Đưa em đi đến thành phố khác. Nhận được tín hiệu của em, tôi đã cấp tốc lái xe đến đấy.
- Anh nhận được tín hiệu đó?
- Phải. Tôi đang thử truyền mã Morse với một vài người bạn. May mắn nhận được các xung từ bộ phát của em, vậy nên mới tìm được.
Hạ Vũ gật gù tỏ ý hiểu. Thì ra là anh vô tình nhận được. Cô tự hỏi, nếu như Doãn Hạo không thử nghiên cứu mã Morse, hoặc anh sử dụng nó vào một ngày khác thì liệu lúc này cô sẽ ra sao? Hạ Vũ mệt mỏi nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng anh bên tai:
- Nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ đưa em tới nhà riêng của tôi. Bây giờ em không mặc quần áo, chưa thể đưa em đến bệnh viện được. Sáng mai tôi sẽ đưa em đi. Chịu khó một chút.
- Ân...
~~Ngoại ô thành phố K
Lúc đến nơi thì Hạ Vũ đã chìm sâu trong rất ngủ. Sắc mặt cô rất khó coi. Có vẻ như cô lại gặp ác mộng. Doãn Hạo không nhẫn tâm đánh thức cô, khó khăn lắm cô mới ngủ được mà. Bèn ôm lấy người cô, nhẹ nhàng bế cô lên nhà.
Căn hộ của anh ở tầng 30 tòa chung cư mới xây dựng ở ngoại ô thành phố. Đây là một khu khá yên tĩnh nhưng không quá vắng vẻ. Doãn Hạo mở cửa rồi chậm rãi bế cô vào phòng ngủ.
Hạ Vũ ngủ không sâu. Khi Doãn Hạo mở cửa phòng thì cô cũng thức giấc. Cô mệt mỏi ngồi dậy tựa lưng vào thành giường.
- Xin lỗi, làm em thức giấc rồi.
- A... Không sao... Anh vừa đi đâu về sao?
- Ừ, đi mua chút quần áo cho em. Ở đây không có đồ cho em thay.
- Doãn Hạo cởi áo khoác, thành thục treo lên giá.
- Em ăn chút cháo đi.
- Tôi muốn đi tắm.
- Hạ Vũ lắc đầu, từ từ bước xuống giường.
Anh vội vàng ngăn cô lại, nhàn nhạt lên tiếng:
- Ăn đi đã. Em đã không ăn gì rồi. Định nhịn đói tới lả luôn sao?
Hạ Vũ không cãi lời anh. Căn bản vì cô không còn sức mà cãi. Cô ngoan ngoãn ăn hết chỗ cháo mà anh làm. Công nhận, Doãn Hạo có tài nấu nướng đấy. Chỗ cháo này chất lượng ngang với nhà hàng 5 sao chứ không ít.
Cô ăn xong thì anh cũng chuẩn bị xong nước nóng. Đẩy cô vào trong phòng tắm lớn, anh nhẹ giọng nhắc nhở:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!