Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hạ Vũ thấy toàn thân đau nhức không thôi. Cảm thấy eo mình có vẻ nặng, cô mở mắt ra nhìn.
Đập vào mắt cô là một khuôn ngực rắn chắc của một người đàn ông. Như chợt nhận ra điều gì, cô vùng dậy, tránh xa người kia. Nhưng vừa mới ngóc đầu lên đã bị cánh tay đang chế ngự trên eo kia kìm xuống. Giọng nói khàn khàn cất lên:
- Ngủ đi. Hôm qua em không ngủ đủ giấc.
- Tôi ra sao kệ tôi. Mau buông ra!
- Hạ Vũ không cam tâm phản bác lại.
Nhưng có vẻ ai đó không thể hiểu tiếng lòng của cô. Vẫn nhắm nghiền mắt, hắn với tay ôm cô vào lòng, quăng duy nhất một từ:
- Ngủ!
Huhu... Hạ Vũ cô hoàn toàn bị lép vế mà!! Tên Hoắc Thiên Kình này tính tình kì quái, thích gì làm nấy, vốn chẳng coi ai ra gì! Rõ ràng hôm qua cô bị hắn ngược lên ngược xuống không biết bao nhiêu là lần. Được! Đã vậy cô ngủ! Để xem ai ngủ hơn ai!!
Khụ... Lúc cô gái của chúng ta tỉnh dậy đã là buổi trưa. Hạ Vũ ngoái nhìn. Tên kia có lẽ đã đi làm rồi. Chuyện hôm qua quả thực cô rất mất mặt. Thở dài một tiếng, cô xuống giường tìm quần áo để mặc.
Tên chết bầm chết dẫm nhà hắn!! Bộ đồ cô mặc hôm qua đã sớm không còn lành lặn. Hạ Vũ bất lực mở tủ quần áo, lấy tạm một cái áo sơ mi đen dài rồi lết từng bước vào phòng tắm.
Những tia nước xối lên người cô, làm vơi đi phần nào cơn đau nhức. Cô bắt đầu suy tính.
"Mộc Thiên Nhu, hại tôi đến mức này, cô cũng chán sống rồi nhỉ? Được! Để xem rốt cục cô còn đắc ý được bao lâu!"
Đối với giới thượng lưu này, kiện tụng chẳng thấm vào đâu cả. Ngay cả việc phải động đến hắc đạo có tiền đều thu xếp ổn thỏa được hết. Vậy thì cô cứ tài sản của chúng mà đánh vào. Thử hỏi bọn họ còn dám ngang ngược hay không?!
Bước ra khỏi phòng tắm, Hạ Vũ quàng chiếc khăn bông lên cổ để tóc không thấm ướt áo. Còn đầu thì đang vạch ra một kế hoạch trả đũa "ngọt ngào".
"Cạch!" Cánh cửa phòng bật mở, thu hút sự chú ý của Hạ Vũ.
- Tôi còn nghĩ em đang ngủ. Nếu đã dậy rồi thì xuống dùng bữa.
Hoắc Thiên Kình cười tà mị nhìn cô. Chiếc áo sơ mi của hắn không thể che hết người cô, làm lộ ra đôi chân trắng vẫn còn mang vài vết màu hồng nhạt. Vươn tay ôm lấy eo nhỏ, hắn để cằm lên đỉnh đầu cô, bộ dạng lười biếng.
- Ăn xong liệu tôi có thể trở về không?
- Tôi không bắt giữ em.
Hạ Vũ nheo mắt nhìn hắn.
- Vậy tôi có thể về sao?
- Đúng! Nhưng em nghĩ liệu em có thể ra khỏi đây mà không có tôi sao?
Hạ Vũ nhất thời cứng họng. Còn dám mở miệng nói không bắt giữ cô. Đây không phải là giam lỏng cô hay sao? Grừ......
Bắt gặp ánh mắt tóe khói của cô, hắn cười hiểm ác:
- Tôi biết tôi đẹp, em không cần ngắm. Giờ thì đi ăn.
Trong đầu Hạ Vũ chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Đẹp trai thì sao chứ? Chỉ toàn một lũ ảo tưởng với nhau! Cuối cùng cũng chỉ là đồ bỏ!
Cả ngày hôm đó con sói xám Hoắc Thiên Kình không thèm đi làm, cắm chốt ở nhà bám riết lấy con sóc nhỏ. Hắn bá đạo vác cô như bao tải, lại tự tiện ăn bao nhiêu đậu hũ hảo hạng của cô, làm cô bắt đầu có suy nghĩ khác về hắn.
"Huhu... Lãnh khốc vô tình gì chứ? Tảng băng ngàn năm gì chứ? Rõ ràng là một tên đại biến thái!!"
Trong thư phòng, Hoắc Thiên Kình đặt cô ngồi trên đùi hắn, hai tay giữ chặt eo cô, không để cô có cơ hội thoát khỏi hắn. Hắn vùi đầu vào tóc cô, tham lam hít hà mùi trầm hương thoang thoảng của cô.
Chợt, màn hình trước mặt hở vụt sáng, một giọng nói cất lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!