Chương 17: Bước ra thế giới

~Ta tự hỏi liệu chương này có nhảm quá không??

~Vì thực ra ta viết chương này trong vỏn vẹn có 30 phút và trong tình trạng buồn ngủ!!

Nói Hạ Vũ vẫn không ưa Lãnh Hàn thì đúng thật là không tim không phổi! Trải qua chuyện như vậy, cô thực sự muốn biết anh đã vượt qua như thế nào. Một người đàn ông phải rơi lệ cũng đủ để biết bao lâu nay anh vất vả vùi lấp nỗi đau đó ra sao. Giờ cô mới biết, sâu trong thâm tâm Lãnh Hàn, ẩn nấp dưới lớp băng dày ấy, chính là tâm hồn của đứa trẻ 10 tuổi chưa bao giờ lớn...

~Đây là dải phân cách của cái gì ta cũng không biết nữa

~~

Căn phòng với sắc xám ảm đạm vừa trải qua một trận hoan ái, dư âm vẫn còn nồng đậm trong không khí.

- Bảo bối, nói anh nghe xem. Là ai bắt nạt em.

Cô gái yếu ớt dựa vào vòm ngực rắn chắc của người đàn ông, khuôn mặt xinh xắn tựa thiên thần, làm cho người ta muốn che chở. Thế nhưng, nơi đáy mắt của cô ta chợt lóe lên tia đắc ý:

- Là Hạ tiểu thư của Hạ gia, Hạ Vũ!

Phòng khách Hạ gia

- Ách xì!!!! Ngứa mũi quá đi.

Con sóc nhỏ nào đó đang gối đầu lên đùi anh trai, tay đang loay hoay nghịch điện thoại, chả có chút gì cho thấy đây là tiểu thư của một gia đình danh giá.

Nói nghịch điện thoại thực ra không đúng lắm. Là cô đang bẻ khóa Iphone, là Iphone đấy!!

Hạ Tuấn vừa xem tài liệu công ty, vừa chép miệng nói:

- Dạo này cánh báo chí rất chăm đến công ty của chúng ta. Mà tên nào đến cũng chỉ hỏi về người đã tìm ra tên tin tặc hôm trước.

Hạ Vũ hồn nhiên hỏi:

- Vì sao hả ba? Có bao nhiêu công ty như vậy, bao nhiêu hacker như vậy. Hà cớ gì phải tập trung vào Hạ thị chúng ta?

Hạ Phong cười hiền lành, xoa đầu cô nói:

- Vũ nhi, bị bệnh lâu quá nên chậm tiêu hả? Bao nhiêu công ty như vậy đều bị hắn cho một kích mà ra đảo. Nay hôm trước hắn vừa mạnh miệng tuyên bố tấn công vào Hạ thị, hôm sau người ta thấy ID của hắn ngập tràn các trang mạng. Thử hỏi làm sao mà bọn họ không thắc mắc chứ.

Hạ Vũ cũng gật gù. Hạ Phong nói không sai. Việc lần này là cô lo không thấu đáo, để lộ ra sơ hở. Nếu cô chú ý một chút, chắc chắn sẽ xóa không sót một vệt thông tin nào. Nhưng cũng không thể trách cô được. Ai bảo giữa chừng lại bị đánh ngất chứ! Mà hôm đó rõ ràng cô chỉ kịp nhấn enter thôi, sao người ta lại tìm thấy cả ID của hắn vậy ta?? Không lẽ là Doãn Hạo?

Rốt cục tên này có bao nhiêu bí mật vậy?

- Ba, Phong ca!

- Chuyện gì hả Vũ nhi?

- Con muốn ra mắt mọi người với tư cách là chuyên viên máy tính của Hạ thị.

Hai người đàn ông đều bị thu hút bởi câu nói của Hạ Vũ. Chẳng phải con bé nói việc này càng ít người biết càng tốt sao? Tại sao hôm nay lại muốn cả thế giới cùng biết vậy?

- Vũ nhi, con chắc chứ?

- Con chắc! Hạ thị vẫn luôn có kẻ thù. Lần này xuất hiện, chính là để dụ chúng ra khỏi hang! Sau đó chỉ cần một mồi lửa, diệt gọn ghẽ tất cả bọn chúng. Ba yên tâm. Lần trước con gây rắc rối, để báo chí chĩa mũi tên về phía chúng ta, lần này con sẽ thu xếp ổn thỏa.

Một tuần sau

Thiệp mời được phân phát khắp nơi. Báo chí ráo riết đưa tin về một nhân tài bí ẩn của Hạ thị đã giúp đưa tên tội phạm mạng chuyên ăn cắp tiền của các công ty lớn ra ánh sáng. Các tập đoàn lớn còn cho biết bữa tiệc ra mắt lần này bọn họ tham dự, cốt là để chiêu mộ nhân tài.

Sảnh lớn của Hạ gia hôm nay chật kín người. Ở giữa có dựng lên một sân khấu nhỏ. Hiện tại đang có ba nhạc công đang hợp tấu bản Jasmine trên sân khấu ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!