~Chap này ta tặng bạn ChuV61 nha, cám ơn vì đã ủng hộ truyện~
Những ngày sau đó Hạ Vũ liên tục nhận được điện thoại của Hoàng Thiên. Mặc dù rất phiền toái nhưng cô vẫn lịch sự nhấc máy trả lời:
- Hoàng tổng, không hiểu anh có hiểu tiếng người hay không nữa. Những lời tôi nói hôm trước có cần nhắc lại không?!
Đàn ông con trai gì mà phiền chết đi được! Cô cũng chịu thua tên này rồi. Tiện tay tắt nguồn, lẳng chiếc điện thoại xuống đất, Hạ Vũ vui vẻ lên giường đi ngủ!
«"Lẳng điện thoại" cơ đấy!»
~Hai ngày sau
"Rầm!!!"
- A... a... Lãnh thiếu gia! Lãnh thiếu gia! Tiểu thư vẫn đang nghỉ ngơi!
- Vu quản gia lực bất tòng tâm gọi với theo cơn bão cấp 12 đang lao vào phòng Hạ Vũ và chưa có dấu hiệu chậm lại.
Hạ Vũ vẫn đang say giấc nồng, chưa hề ý thức được việc tồi tệ đang xảy đến...
- Hạ! Vũ!
- Á!!!
Con sóc nhỏ nào đó nghe tiếng thét giận dữ của ai đó mà giật bắn mình. Vỗ ngực để tự trấn an mình, Hạ Vũ từ từ xoay người nhìn đám mây đen dày đặc kia.
- Lãnh... Lãnh Hàn... A... chào buổi sáng...
- Hạ Vũ! Cô giỏi lắm! Dám cắt đứt liên lạc với tôi hả?! Ai cho cô cái gan lớn cỡ đấy hả?!!
Khoan! Anh ta đang nói cái gì mà khó hiểu vậy?? Cắt đứt liên lạc là sao? Cô nhớ là chỉ từ mặt Hoàng Thiên với Tống Như Hoa thôi mà. Lòi đâu ra một Lãnh Hàn nữa vậy? Anh ta cũng đâu có gọi điện...
- A... Anh có gọi điện cho tôi đúng không?
- Phải!
- Lãnh Hàn gật đầu khó hiểu.
Hạ Vũ chợt hiểu ra vấn đề, vội vàng giải thích:
- Ha... chuyện là thế này. Hôm trước tôi có lỡ tắt máy, vứt đâu đó trong phòng nên chắc chắn là không nhận được cuộc gọi của anh rồi...
Hạ Vũ lấm lét nhìn Lãnh Hàn, bộ dáng như của trẻ con mắc lỗi, làm Lãnh thiếu gia không tài nào giận cô được. Ai bảo cô đáng yêu quá làm chi! Lần nào cũng dùng sắc đẹp hối lộ anh hết á!!
«Sặc......»
Ánh mắt Lãnh Hàn đã dịu đi vài phần, nhưng vẫn không quên quăng một câu trách móc:
- Bừa bãi thế đấy! Làm tôi cứ tưởng cô chết rồi!
Mặt Hạ Vũ đen đi một nửa. Tên Lãnh biến thái này úng não rồi chăng? Đang yên đang lành tự dưng lại đi trù ẻo cô. Sống lâu quá nên sinh nông nổi đây mà.
- Rồi, rồi. Anh định nói chuyện cả buổi với tôi trên giường hả? Đi ra ngoài cho tôi thay đồ!
Lúc này Lãnh Hàn mới nhận ra sự thất thố của mình, đang định đi ra thì thấy Hạ Vũ bước ra khỏi chăn...
Váy ngủ mỏng manh ôm lấy dáng người cô. Mái tóc nâu hơi rối. Đôi chân thon dài lộ ra. Đây như được coi là một sự kích thích buổi sáng! Lãnh Hàn mải nhìn cô đến si ngốc, làm Hạ Vũ rét run:
- Lãnh biến thái! Nhìn đủ chưa? Ra ngoài!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!