Hai người cùng đưa Trần Túng về nhà. Sợ bật nhạc thể loại cô không thích nghe, Đàm Thiên Minh bảo cô kết nối điện thoại với hệ thống điều khiển trung tâm, bật một ít nhạc cô thích nghe. Pin điện thoại của Trần Túng còn kém lành mạnh hơn cả lịch sinh hoạt của cô, phải cắm sạc trước mới kết nối Bluetooth được. Điện thoại đột nhiên sống lại, các cuộc gọi lần lượt hiện lên màn hình trung tâm, nhưng đều bị cô bạo lực chặn hết. Cuối cùng thì không nghe được nhạc, chỉ toàn nghe thấy tiếng bận máy.
Đàm Thiên Minh liếc nhìn đồng hồ, cười tủm tỉm:
– Em gái quả nhiên là người bận rộn.
Trần Túng cúi đầu tìm nhạc, vô tình trả lời:
– Toàn là việc công thôi anh.
Đàm Thiên Minh nhớ lại tên người gọi vừa nãy:
– "Chu Chính Kỳ" cũng là việc công à?
Trần Túng không tỏ rõ ý kiến, trách nói:
– Nửa đêm nửa hôm thế này, có để cho người ta yên ổn không?
Nói xong câu này, cô vẫn không được yên, lập tức lại có một cuộc điện thoại nữa. Tên người gọi được ghi chú là [Chung còn đẹp hơn tôi một chút], Trần Túng do dự một lát, rồi thản nhiên bắt máy ngay trên loa của Đàm Thiên Minh. Lợi dụng cơ hội máy bận thực sự này, cô tranh thủ gỡ từng số vừa rồi ra khỏi danh sách chặn.
Cũng không hàn huyên nhiều, đại mỹ nữ trực tiếp mở lời nhắc Trần Túng:
– Báo cho cậu biết, Chu Chính Kỳ có thể đang ở dưới nhà cậu đấy.
Xe vừa lái vào khu chung cư, hai người ở ghế trước lập tức nhìn về phía dưới tòa nhà không một bóng người ở xa, dưới ánh đèn pha quả nhiên có một người trẻ tuổi đang đi đi lại lại.
Lẽ ra lái thẳng về phía trước là có thể đậu vào chỗ trống. Đàm Thiên Minh xoay vô lăng, tránh tuyến đường ban đầu, lái vòng sang đậu ở dưới một tòa nhà khác trong khu chung cư.
Chung Dĩnh tiếp tục nói:
– Cậu cứ không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, vừa mới đến Thâm Quyến, ở đây cũng chỉ có mấy người bọn tôi là bạn bè, mọi người đều lo cho cậu lắm. Ăn cơm xong, Chu Chính Kỳ còn giữ lại một ít đồ cho cậu, mấy đứa bọn tôi cùng anh ấy mang đến dưới nhà cậu, tiện thể xem có nói chuyện được với cậu không. Đợi đến gần 11 giờ, tôi còn việc nên đi trước, nghe đâu nhà anh ấy hình như trước đây có người thân xảy ra chuyện gì đó, thế nên quan tâm quá hóa loạn, anh ấy kêu Hứa Thụy đợi cùng anh ấy thêm một lúc, nhỡ cậu tỉnh dậy có chuyện gì thì hai người họ có thể ứng phó được… Hứa Thụy hiện giờ đang làm việc trong xe ở gần đó. Cậu cũng đừng sợ, tôi gọi điện đến chỉ là để nhắc cậu một tiếng thôi. Nếu cậu thấy không ổn, tôi gọi xe đón cậu, lát nữa đến chỗ tôi ngủ, đến nơi rồi tôi sẽ gọi điện lại báo cho anh ấy.
– Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, – Trần Túng nghe vậy, – Tôi biết phải xử lý thế nào, đừng lo lắng.
Biết cô giỏi đối phó với nam giới, mọi người cũng không phải người xấu, Chung Dĩnh dĩ nhiên không lo lắng chuyện này.
Đến cuối cùng, cô ấy vẫn không tránh khỏi tám chuyện một câu:
– Đêm hôm rồi mà còn gặp ai quan trọng thế?
Trần Túng nói:
– Không có gì đâu, chỉ là anh trai ở quê hồi nhỏ thôi.
Hai người đàn ông ở ghế trước chống cằm, nhìn nhau, cảm thấy nói thế cũng không sai. Cảng thành bây giờ chẳng phải chính là "quê" đấy sao?
Điện thoại ngắt, Trần Túng lập tức mở cửa xe ra xem tình hình.
Đàm Thiên Minh nhìn sang ghế phụ lái, định cùng cô xuống xe, lại bị Trần Túng ngăn lại.
Cô nói:
– Em tự xử lý được.
Rồi chỉ vào chỗ đậu xe ở cuối hồ nước xa hơn:
– Hai anh lái xe đi xa một chút.
Ngay sau đó, cô sải vài bước rời khỏi bãi đỗ xe, chạy về phía tòa chung cư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!