Chương 8: (Vô Đề)

Việc gắn định vị vào điện thoại của Trần Tử Dạ, Đàm Thiên Minh tự thấy mình cũng có lý do chính đáng. Nhưng cách làm này của anh lại âm thầm, giấu giếm đương sự, bây giờ thì bị lật tẩy ngay tại chỗ. Thế nhưng tình huống lúc này không thích hợp, anh chỉ có thể câm nín nuốt bồ hòn làm ngọt, không thể giải thích ngay, cũng chẳng thể lập tức bỏ đi, đành phải chuẩn bị tinh thần chịu phán quyết bất cứ lúc nào từ phía Tử Dạ, như thể đang chờ thanh kiếm Damocles trên đầu rơi xuống.

Dù là cố ý hay vô tình, Tử Dạ cũng rất biết nắm bắt lòng người, hoặc có lẽ vì có người ngoài nên không tiện phát tác. Thế nên từ đầu đến cuối anh vẫn giữ nụ cười thân thiện, hoàn toàn không để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Thế là cả bữa ăn đều có một sự ngượng ngùng tinh tế nhạy cảm, chỉ có m*nh tr*n Túng là tự nhiên thoải mái.

Cô không ngừng quan sát Từ Dạ, rốt cuộc nhịn không được hỏi:

– Anh Thiên Minh ơi, sao chỗ này của anh… có hai lọn tóc bạc vậy? Hồng Kông bây giờ thịnh hành kiểu tóc này hả?

Trần Tử Dạ nhìn Đàm Thiên Minh một cái, giải vây cho anh ấy:

– Anh ấy bạc tóc sớm.

Đàm Thiên Minh vội vàng phụ họa:

– Đúng vậy, di truyền gia đình.

Trần Túng càng hoang mang hơn:

– Em xem tin tức, bố anh và anh chị em trong nhà ai cũng tóc đen nhánh mà.

Tử Dạ biện hộ cho anh ấy:

– Họ định kỳ nhuộm tóc đen, chỉ riêng anh ấy là khá nổi loạn.

Đàm Thiên Minh v**t v* lọn tóc bạc:

– Thấy không đẹp hả em gái?

Trần Túng lắc đầu:

– Giống Dương Quá của Cổ Thiên Lạc, rất giàu chất truyện.

Đàm Thiên Minh cười nhìn Tử Dạ:

– Nghe thấy chưa, giàu chất truyện, ba chữ bình thường vô vị mà đã nắm trọn khí chất của anh rồi.

Một lúc sau Trần Túng vẫn nhìn chằm chằm vào Đàm Thiên Minh, khiến anh đỏ mặt tía tai, có chút ngượng ngùng.

Trần Tử Dạ lên tiếng hộ anh:

– Em còn muốn hỏi gì nữa?

Trần Túng hỏi Đàm Thiên Minh:

– Anh Thiên Minh ơi, cho em hỏi, có phải anh trai em vì thấy trên mạng có người chửi em, lại thấy mấy tập sau em thể hiện quá tệ, nên mới động lòng thương hại mà đến thăm em không?

Không ngờ lần này lời nói lại quay về chính mình, Tử Dạ nghe xong sững sờ.

Đàm Thiên Minh tò mò hóng hớt hỏi:

– Ở đâu ra mấy lời đó thế?

Trần Túng suy nghĩ kỹ một chút:

– Em cứ thấy anh ấy rất lạnh nhạt, yêu chẳng yêu, ghét chẳng ghét đối với đứa em gái hờ này anh ạ.

Đàm Thiên Minh phá lên cười:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!