Nói một cách nghiêm túc, hầu hết khách mời của chương trình đều là nhân viên văn phòng, cuối tuần phải làm thêm giờ. Nhưng trong quá trình quay, đội ngũ chương trình đã thương lượng với công ty của mỗi khách mời để sắp xếp thời gian tham gia chương trình. Điều đó không có nghĩa là những công việc phải làm sẽ không làm nữa. Thêm vào đó, mấy ngày trước Trần Túng đã tăng ca để lướt Weibo trong ba ngày để bán hàng, vài deadline đã cận kề.
Vừa ra khỏi cửa khẩu, Trần Túng đã tìm một sợi dây sạc trong xe để c*m v**, bật máy lên và mở Thiên Tế Thông, các cuộc gọi thoại trên WeChat liên tục đổ về—
– …Đúng vậy, vừa ra khỏi đài truyền hình, đang trên đường về nhà… Mấy ngày nay dư luận trên mạng ổn không? Cảm ơn, cảm ơn chị đã luôn quan tâm đến tình trạng tinh thần của em… Cảm ơn sếp sau hôm họp đó vẫn giúp em nói chuyện với tổng biên tập Hoàng.
Sếp nhắc đến tổng biên tập Hoàng, phần nhiều là muốn làm người hòa giải giúp cô trong vụ bà ta đăng công khai đoạn chat của cô lên mạng. Nhưng nghĩ kỹ cũng hiểu được, sếp từng thay cô thương lượng nội dung kịch bản với tổng biên tập Hoàng, thì giờ cũng sẽ vì tổng biên tập Hoàng mà đến tìm cô.
Còn về việc tổng biên tập Hoàng vì sao muốn tìm cô, thì cần phải suy nghĩ thêm một chút. Khả năng lớn nhất, cô không ngại đoán là tổng biên tập Hoàng có thể muốn tham gia vào đội ngũ biên kịch của "Tuyết trên núi", tìm kiếm các mối quan hệ một hồi, cuối cùng lại vòng về tìm đến Trần Túng. Thế là bà ta nhờ sếp làm người thuyết khách.
– Tổng biên tập Hoàng đúng là rất chuyên nghiệp, nhưng em không thể chấp nhận được phong cách làm việc của chị ấy… Em tất nhiên sẽ không so đo với chị ấy, dù sao sau này cũng cùng một ngành, chị ấy vẫn là tiền bối của em… Trừ khi đội ngũ thực sự rơi vào bước đường cùng, cần dùng chuyện xấu này để làm nóng, – Trần Túng ngừng một chút, lập tức nói tiếp: – Nhưng sau này có thể tránh được, em sẽ cố gắng hết sức để tránh hợp tác với chị ấy.
Nói đến đây rồi, sếp quả nhiên không nhắc đến tổng biên tập Hoàng nữa. Chỉ nói, kịch bản đã gửi cho bên A xem rồi, họ đã đưa ra một vài ý kiến nhỏ, bảo Trần Túng tăng ca tối nay, sửa lại rồi gửi cho chị ấy. Còn tại sao lại cần gấp như vậy, vì đội ngũ biên kịch của Tuyết Trên Núi đang thúc tiến độ, sếp bên đó là bạn của chị ấy, mấy hôm nay cứ hỏi bên này đã xong việc chưa, bao giờ mới bàn giao Trần Túng cho tổ của họ, bảo Trần Túng khi nào rảnh thì nhắn tin lại cho vị sếp kia, nói rõ tình hình một chút.
Cúp điện thoại, cô bèn gọi ngay cho một vị sếp khác của tổ biên kịch. Vị sếp này xuất thân từ tác giả mạng, bây giờ đã phất lên, trong giới gọi chị ấy bằng bút danh.
– Em chào cô Dữ Khê, em là Đông Tây Vi Hoành. Đúng vậy ạ, vừa mới xong chương trình… Sau đó một tháng chắc sẽ không có việc gì.
Tử Dạ lái xe vào Học Phủ Các, dẫn cô đi qua bãi đỗ xe, lên thang máy, và chứng kiến cô khúm núm, vô cùng xu nịnh.
Hàng xóm là một cô gái làm văn phòng, về nhà sau khi chạy bộ và dắt chó đi dạo, gặp họ trong thang máy, có lẽ lần đầu tiên thấy anh đưa bạn gái về nhà, hơi ngạc nhiên, không nhịn được mà đánh giá cô thêm vài lần.
Trần Túng lúc này cuối cùng cũng mất tập trung, nhìn cô gái, tò mò không biết Tử Dạ sẽ giới thiệu mình như thế nào.
– Em gái. – Tử Dạ hiểu ánh mắt của cô, nói một cách rất tự nhiên, chuyển sang tiếng phổ thông, – Đây là cô Lục.
Hai người gật đầu với nhau.
Cùng đi thang máy, Trần Túng đi theo sau Tử Dạ vào nhà, tiếp tục cuộc gọi.
– Vừa rồi trong thang máy sóng không tốt, chị có thể nói lại một lần nữa không? Tối mai bắt đầu làm, gấp vậy sao ạ?
Cô nhìn Tử Dạ:
– Có thể nghỉ một ngày không ạ?
Giọng gầm lên của người phụ nữ đối diện vô tình bị phát ra loa ngoài:
– Chúng tôi thường bắt đầu đọc kịch bản lúc bảy tám giờ tối, đôi khi phải đến mười hai giờ đêm. Cô nói là tháng ba phải về Mỹ để ra tòa, tôi đã kiểm tra rồi, mười sáu tiếng chênh lệch múi giờ. Cô đừng nói với tôi là cô có thể thức dậy lúc bốn giờ sáng Chủ nhật để làm việc đến tám giờ sáng. Chúng tôi tôn trọng nguyên tác, mời tác giả gốc chưa có bao nhiêu kinh nghiệm vào nhóm biên kịch để đào tạo cùng sáng tác, vì thế tất cả mọi người đều phải chiều theo cô à?
Trần Túng cầm điện thoại ra xa một chút, cắn răng:
– Mai em không vấn đề gì ạ.
Cô mượn một chiếc máy tính của Tử Dạ để gọi video với tổ biên kịch mới trong phòng khách, đồng thời phải tải các bản thảo từ email xuống để chỉnh sửa theo ý kiến mới của bên A. Trong khoảng thời gian này, Tử Dạ đã tắm xong, ngồi trên ghế sofa gần cô đọc một cuốn sách giải trí, rồi in ra bài luận của sinh viên mới gửi vào email của anh, đeo kính ngồi đối diện Trần Túng đọc từng trang một. Trần Túng đã mất tập trung vào lúc đó.
Cô nhìn chiếc kính đó, rồi lại nhìn tiêu đề của bìa luận văn trên tay vịn ghế sofa của anh – "Tìm kiếm sử thi khai thiên lập địa trong tiểu thuyết huyền huyễn: Sơn Hải Kinh". Trong phần tóm tắt có nhắc đến một trong số những cuốn tiên hiệp mạng nổi tiếng, chính là cuốn mà Tử Dạ vừa đọc.
Sinh viên này e là cũng không ngờ thầy thật sự sẽ đọc tiểu thuyết mạng, nên những câu chữ bịa đặt cho hợp đề tài phần lớn lại trở nên nực cười. Bản thân Trần Túng cũng từng là sinh viên. Tử Dạ viết phê bình dài dòng trên giấy, Trần Túng cũng thót tim thay cho sinh viên xui xẻo đó.
Tổng biên tập đột nhiên nhắc đến Trần Túng:
– Vi Hoành, nếu bên cạnh em có người mới đáng tin cậy, cũng có thể nhờ người ta phụ một tập hay nửa tập để san bớt công việc. Nếu phù hợp, chị có thể nói với chị Khê một tiếng, chị ấy sẽ rất sẵn lòng trả lương bình thường cho người mới.
Trần Túng cảm ơn rối rít:
– Em sẽ hỏi ngay bây giờ luôn ạ.
Những phần bàn bạc dàn ý sau đó cũng không liên quan nhiều đến cô. Trần Túng nghe tai này lọt tai kia, một mặt mở WeChat để kêu gọi người, lập tức thấy tin nhắn xin lỗi của Tiểu Diệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!