Phân ly –
Lần đầu tiên Tử Dạ nghe thấy từ này là vào một ngày nọ khi anh mười tám tuổi, lúc đang học đại học. Hôm đó nhà ăn rất đông, anh tìm được chỗ, vừa đặt khay đồ ăn xuống, có lẽ trong khoảng một khắc, anh không cảm nhận được đôi tay của mình nữa. Tri giác rời khỏi cơ thể, thể xác cũng vì thế mà mất thăng bằng, anh ngã xuống.
Sau khi tỉnh dậy, bác sĩ lấy máu hỏi anh vài câu đơn giản, rồi lập tức gọi bác sĩ tâm lý đến. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi hiền lành, đeo một chiếc kính gọng tròn, sự hiền hậu và ngây thơ cùng tồn tại mâu thuẫn trên người bà, rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác.
Bà hỏi:
– Lần cuối cùng cháu bị phân ly là khi nào?
Nghe thấy từ này, Tử Dạ bỗng nhớ đến năm mười bốn tuổi. Khi đó ông ngoại anh bị bệnh nặng, mẹ anh nhận được điện thoại từ nhà ở Đại lục, có cơ hội về nhà. Vì thế mẹ đến bàn bạc với Tử Dạ, mượn cớ để thoát khỏi Trần Kim Sinh. Nhưng mẹ anh lại chần chừ không đi, nói rằng phải đợi lấy được khoản trợ cấp cuối tháng rồi mới đi. Lúc đó anh đã khuyên mẹ, chúng ta có tay có chân, tiền có thể kiếm lại được mà? Nhưng mẹ không nghe.
Đợi đến cuối tháng, khi đến vùng quê Kim Thành, ông ngoại đã đi được ba ngày.
Mẹ anh tất nhiên vô cùng đau lòng. Trong chuyện này, Tử Dạ là nạn nhân của mẹ. Nhưng anh nghĩ ông ngoại trước hết là cha của mẹ, sau đó mới là ông của anh. Và vì thế, cảm nhận của mẹ lúc đó quan trọng hơn cảm nhận của anh, thay vì cùng mẹ đau buồn, điều anh nên làm trước hết là chăm lo để mẹ ổn định tâm trạng.
Thế là Tử Dạ thu lại cảm xúc của mình, an ủi mẹ:
– Ông ngoại đã mãn đời mà đi, ra đi mà không có bất kỳ đau đớn nào.
Mẹ anh vô cùng tức giận, tát anh một cái:
– Đồ bất hiếu, mày và ông bố cầm thú của mày chẳng khác nào hạng lang sói.
Anh dường như luôn vì cảm giác nhạy bén hơn người thường một chút mà thường xuyên phải hứng chịu những tổn thương và sự không thấu hiểu như vậy. Chuyện như này, cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra trong đời anh. Trước đây anh luôn nghĩ rằng, anh và mẹ đều là nạn nhân của bạo lực. Nhưng cho đến khoảnh khắc đó, Tử Dạ nhận thức rõ ràng rằng, mẹ không phải là đồng minh của anh.
Trên đời này, anh cô đơn lẻ bóng, sẽ không bao giờ có đồng minh.
Những chuyện sau đó anh không còn nhớ rõ nữa… Anh không biết mình đã đến căn nhà đó bằng cách nào, rồi nằm trên chiếc giường đó ra sao. Nếu phải miêu tả, cảm giác đó rất giống linh hồn rời khỏi thể xác, lơ lửng trong bóng tối. Hoặc là cuộc đời ngắn ngủi mười bốn năm của anh, đã luôn trôi dạt trên thế gian này.
– Anh trai ơi. – Một giọng nói nhẹ nhàng, kéo anh từ sự mất trật tự hỗn loạn trở lại. Bản ngã lơ lửng của anh trở về thể xác, đột ngột tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, tỉnh dậy từ giấc mơ đã ngủ mười bốn năm. Cuộc đời ngắn ngủi, nhạt nhẽo của anh, từ đây mới chính thức bắt đầu.
– Lần đầu tiên em gặp anh, là ở góc nhìn thứ ba.
Sau này anh rất tùy ý đặt bút, viết ra ấn tượng đầu tiên của mình về cô, nhưng không biết tình trạng đó gọi là "phân ly". Nhưng trên thực tế đây không phải là lần đầu tiên, sớm hơn có lẽ là lúc sáu, bảy, tám, chín tuổi. Cụ thể thì không nhớ rõ, có khi trên bàn ăn, anh đột nhiên cảm thấy không thể điều khiển được chân tay của mình. Đối mặt với những sự sỉ nhục đã quen thuộc, anh cũng sẽ bất chợt tách mình ra, có cảm giác như từng hàng từng hàng kiến bò lên da.
Đôi khi không kiềm chế được mà gãi, sẽ dẫn đến sự leo thang của những lời mắng chửi. Nhưng anh thường chọn phớt lờ một cách có chọn lọc, đôi khi là vì nhu cầu cảm giác an toàn, đôi khi là để lừa dối người khác.
Từ lần phân ly đầu tiên, đến lần khám bác sĩ đầu tiên, ít nhất cũng đã chín năm trôi qua. Anh không muốn có một tiền sử bệnh tật dài dòng như vậy, nên lại một lần nữa lừa dối người khác… Hơn nữa, khi nói ra "lần đầu tiên là năm mười bốn tuổi", anh đã nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng trên khuôn mặt bác sĩ.
Hơn nữa, đây hẳn cũng là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ. Tử Dạ không biết tại sao mình lại có ký ức này, dường như hồi nhỏ, anh từng cố xóa đi cảm giác tê dại bằng cách cào cấu cánh tay đến mức để lại từng vệt máu. Trần Kim Sinh ghê tởm nói:
– Không phải mày bị thần kinh đấy chứ.
Còn mẹ anh không biết tại sao lại sợ anh, lập tức cẩn thận phụ họa:
– Đừng lấy chuyện tự hại mình ra để uy h**p bố mày, không có lợi lộc gì đâu.
Vị bác sĩ lớn tuổi đầu tiên từng hỏi han anh về vấn đề tâm lý sau khi nghỉ hưu, anh cũng đã thay đổi bác sĩ khác, Nhưng những buổi trò chuyện đều nhạt nhòa, quanh quẩn mấy lời cũ rích, không hay cũng chẳng dở… Có đôi lúc khác đi, thì lại khiến người ta thấy chẳng đáng tin, sau này anh không đến nữa.
Bạn bè và giáo viên rất quan tâm đến anh, tìm cho anh một nhóm tự trợ giúp cho bệnh trầm cảm ở trường, bảo anh đi vài lần. Mỗi tháng có hai buổi thiền định, sau mỗi buổi, ai cũng phải chia sẻ cảm nhận. Trong nhóm có một nữ sinh, "bệnh tình" của cô ấy có lẽ là nghiêm trọng nhất, đã kéo dài suốt chín năm. Vì trầm cảm, cô ấy cứ học rồi lại nghỉ, mãi không thể chiến thắng được căn bệnh, đến năm thứ năm vẫn chần chừ chưa tốt nghiệp, nhiều lần từng nghĩ tới bỏ học, cũng nhiều lần nghĩ tới tự sát.
Đôi khi tâm trạng tốt, cô còn chia sẻ về "cách chết ít đau đớn nhất". Sau này nghe nói cô ấy đã yêu, bạn trai không rời không bỏ, chữa lành cho cô rất nhiều, hai người cùng nhau bước vào lễ đường hôn nhân.
Tử Dạ tự cảm thấy bệnh này cũng không đáng sợ, về sau anh không đến nhóm thiền định tự cứu mình nữa.
Về sau, có lẽ là không lâu sau khi anh tốt nghiệp đại học, vô tình nhận được tin tức, đôi vợ chồng ấy đã mở khí gas trong nhà, cùng nhau tự sát, không hiểu vì sao lại không dùng một trong những cách chết ít đau đớn đó. Lúc đó anh đã quay lại Hồng Kông, sau mấy năm vòng vo, anh trở về nhà họ Trần để cúi mình kiếm sống. Họ cũng không nói gì, trước mặt anh gọi vài cuộc điện thoại cho nhà xuất bản, rất nhanh từng cuốn sách được thỏa thuận.
Tiền nhuận bút vốn đã cao, số lượng in đều ba bốn vạn bản… Đó là một khoản tiền không hề nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!